Tác giả: Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Nhân vật chính trong Bố Y Quan Đạo là Trương Thanh Vân
Kiếp trước Trương Thanh Vân lăn lộn khắp gầm trời đến khi trở thành giám đốc, chưa kịp hưởng quả ngọt thì mắc bệnh nan y mà bỏ mình… ….
Hắn được trọng sinh, trở thành một cán bộ trẻ của xã vùng núi, lúc này đang nằm ốm liệt giường và bỏ lỡ cơ hội được đi học tập trong trường đảng.
Kiếp này Trương Thanh Vân cũng chẳng có gì, gia thế trong sạch, ông bà làm công nhân nhà máy, cha mẹ là giáo viên, chính mình là một sinh viên mới ra trường thi đậu công chức và đã làm cán bộ xã được hai năm.
Nhờ tài ăn nói, giao tiếp, siêng năng học hỏi, tìm hiểu tin tức và những kinh nghiệm từ kiếp trước mà Trương Thanh Vân lọt vào mắt xanh vị chủ tịch huyện vừa về nhận chức. Nhờ không có bối cảnh, không thuộc về bất kỳ một thế lực nào trong huyện ủy mà được chủ tịch huyện tín nhiệm đề bạt làm thư ký.
Lúc này cuộc chiến đã chính thức bắt đầu. Quan trường ngươi sống ta chết, Trương Thanh Vân phải làm sao để vị chủ tịch huyện đứng vững chân trong huyện ủy, phải làm sao để tranh đấu với các thế lực khác, để chính mình có thể phát triển?
Có thể nói đọc Bố Y Quan Đạo để rút ra nhiều kinh nghiệm quý giá, chỉ cần dùng ba tấc lưỡi, tạo dựng quan hệ, xây dựng cơ đồ.
Tóm lại thì nhân vật chính đi từ thấp lên cao, tranh đấu chính trị, một vợ nhiều người yêu… ….
Mời các bạn đón đọc Bố Y Quan Đạo của tác giả Tịch Mịch Độc Nam Hoa.
Trương Thanh Vân là một người cao ngạo và có khát vọng, tất nhiên đây cũng là những gì hắn tự đánh giá về mình, nếu trong mắt người khác thì phải dùng “Chí lớn nhưng tài mọn” để đánh giá thì cực kỳ chính xác.
Trương Thanh Vân tốt nghiệp một trường đại học sư phạm hạng ba, năm đó hắn kiêu ngạo không nghe lời làm thầy giáo ở một trường trung học trọng điểm mà học theo người khác “Ra khơi”, hắn ôm trong người ba trăm đồng tiền, một thân một mình đi đến thành phố Trung Nam.
Khi đó Trương Thanh Vân nói với tất cả đám người xung quanh, đây chính là những hành động để thực hiện “khát vọng”.
Trung Nam là một thành phố được mở ra sớm nhất khi đất nước tiến lên xã hội chủ nghĩa, nơi đây phân chia giai cấp rất sâu. Khi đến Trung Nam được vài năm, Trương Thanh Vân không có chỗ dựa, không có quan hệ phải thức dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, ăn như heo, làm việc mệt mỏi như lừa nhưng vẫn bị đánh cho đầu rơi máu chảy, mỗi năm đều về nhà với bọc hành lý trống trơn.
Khi đến ngày Trương Thanh Vân đã hoàn toàn biết được “Giấc mộng” chẳng qua chỉ là một đống *** chó thì sự nghiệp mới đến giai đoạn khởi sắc, cuối cùng hắn cũng bò đến vị trí tổng giám đốc đầu tư của một tập đoàn, trên cơ bản cũng là hoàng đế làm công.
Nhưng đến khi mọi chuyện đã coi như tốt đẹp thì ông trời giống như muốn đùa giỡn với Trương Thanh Vân hắn, vị trí tổng giám đốc đầu tư còn chưa kịp ngồi ấm chỗ thì hắn nhiễm bệnh. Sau nhiều năm buôn ba mệt mỏi hắn đã sớm tiêu hao hết tất cả sinh lực, hắn được xét nhiễm bệnh nan y, là bệnh niệu độc.
Thói đời và nhân tâm như lang sói, nhân tình như chó, khi hắn cần có sự trợ giúp thì công ty rời bỏ, vì vậy mà đến lúc hắn sắp chết cũng không gom góp đủ tiền chạy thận.
Cái gì? Đạo đức của lương y đi đâu hết rồi? Một người nào đó đã từng nói, nếu tin vào đạo đức của đám bác sĩ trong bệnh viện thì thà tin vào đạo đức của chó hoang. Tất nhiên, sau rất nhiều lần can thiệp của đủ mọi loại đạo đức còn có trên xã hội thì hắn cũng không cơ hội sinh con, Trương Thanh Vân đã không còn đợi được nữa.
Trước khi chết Trương Thanh Vân chỉ suy nghĩ hai vấn đề: Thứ nhất, sớm biết thận xấu thì con bà nó lão tử còn giả vời thanh khiết làm gì, trước đó mình nên đi khắp hộp đêm ở Trung Nam, tung hoành ngang dọc trên người các nàng, lúc này hối hận cũng không còn kịp… ….
Thứ hai, nếu có kiếp sau thì mình có nên làm thầy giáo không? Hay làm thầy thuốc? Làm thầy giáo thì giống như một người đứng giữa muôn hoa, trong đủ mọi loại hoa cũng có đủ loại hương vị.
Nếu làm thầy thuốc thì lấy tên gì? Thiên Sử sao? Mang theo ý chỉ của thượng đế để thu phí bảo hộ, như vậy chẳng phải thối lắm sao?
Nhưng khi Trương Thanh Vân còn chưa kịp suy xét cẩn thận vấn đề thứ hai thì hắn đã không xong, hắn cảm giác được linh hồn của chính mình đang bay vào hư không vô tận… ….
Chẳng lẽ cầu Nại Hà không cho xử nam đi qua sao?
Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Trương Thanh Vân khi hắn tỉnh lại.









