Tác Giả: Thường Thư Hân
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Giới thiệu.
Trung Quốc thập niên 90, làn sóng đóng cửa các quốc xí khiến không ít gia đình tan nát, trong đó có cả gia đình Dư Tội.
Mẹ hắn bỏ đi khi hắn vẫn còn ẵm ngửa, Dư Tội được người cha đặt lên xe bán hoa quả kéo đi khắp nơi kiếm sống.
Từ nhỏ Dư Tội đã tiếp xúc đủ thủ đoạn đường phố, thiếu thốn tình cảm từ mẹ, thêm kiểu giáo dục đòn roi từ cha.
Dư Tội biến thành kẻ bất trị, từ trộm cắp, đánh nhau, thu tiền bảo kê, không chuyện tệ hại nào không làm.
Lo cho tương lai của con, cha Dư Tội dồn hết tiền bạc chạy cho hắn vào trường cảnh sát, mong con thành người tử tế.
Dư Tội càng lớn càng hiểu chuyện, biết cha mình nuôi mình không dễ, hắn chỉ có một ước mơ nhỏ bé, được về quê làm cảnh sát để bảo kê cho cha bán hoa quả.
Ngày tốt nghiệp sắp tới gần, Dư Tội vô ý đắc tội với hoa khôi trường cảnh sát, rắc rối kéo tới ngay hôm đó khi Dư Tội bị một đám người đột nhập vào trường tấn công.
Bằng vào thủ đoạn ranh ma, Dư Tội không những thoát được mà còn truy ra nguồn gốc của chúng, dẫn theo đám anh em được gọi là 13 con sâu hại đánh cho những kẻ này nhập viện.
Sự việc bị trường phát hiện, 13 con sâu hại đối diện với nguy cơ đuổi học … đây cũng trở thành bước ngoặt cuộc đời của Dư Tội.
Gió bấc đất khô trắng cỏ tàn
Trời bắc đêm đông tuyết bay sang
Dường như đêm gió xuân về lại
Ngàn vạn hoa lê nở rộn ràng
Sau khi tuyết ngừng rơi, thành phố nhiều ngày bị bao phủ bởi sương mù cuối cùng cũng chào đón một ngày ngẩng đầu thấy được mặt trời, tuyết rơi liên miên làm hai hàng cây bên đường tích lớp tuyết dày, giống như cây ngọc cành quỳnh trang điểm cho cả thành phố sắt thép bê tông chút ý vị lãng mạn. Người qua đường cuối cùng có thể cởi khẩu trang lớn cả ngày bất ly thân, thở phào một hơi.
Thành phố Đại Nguyên tỉnh Sơn Bắc nằm ở bắc bộ bồn địa Tấn Trung vùng tây bắc Trung Quốc, lưng dựa vào Nhị Long Sơn, có sông Phần chảy xuyên qua từ phía bắc, được trong và ngoài nước biết tới với nhiều danh xưng “Thành phố du lịch ưu tú Trung Quốc”, “Thành phố viên lâm quốc gia”, “Danh thành văn hóa lịch sử”.
Những danh xưng đó đều không khoa trương chút nào vì nơi đây chính cố đô chín triều đại, là cái nôi của nền văn hóa Tam Tấn, không nơi nào ở Trung Quốc có hạng mục di sản văn hóa nhiều như Đại Nguyên. Bởi thế nên dù dân số chỉ chừng 400 vạn không quá nhiều, GDP đầu người không chen vào nổi top 100 thành phố hàng đầu cả nước, nhưng vị thế của Đại Nguyên không bao giờ bị xem nhẹ.
Tấm biển xanh trắng ở ngã tư đường, hướng phải chỉ đường Tân Hải, hướng về phía trái là trường cảnh sát tỉnh.
Một chiếc SUV đỗ lại chốc lát trước đèn đỏ, rẽ về phía trái dẫn tới trường cảnh sát tỉnh.
Nơi đó là cái nôi của cảnh sát toàn tỉnh, mỗi năm đưa tới các huyện thành phố các loại nhân viên cảnh vụ tới mấy trăm, mỗi năm trước học kỳ cuối cùng, đều có bộ phận công an các nơi tới chọn nhân viên thực tập, có điều xe đeo biển tỉnh thành tới đây là lần đầu. Chiếc SUV đi thêm vài km, rẽ vào một cãi ngõ tương đối rộng rãi, cuối cùng nhìn thấy tòa nhà cao vút của trường cảnh sát, tòa nhà mang màu ô lưu khác biệt hẳn so với tòa nhà xung quanh.
Đã qua kỳ nghỉ Tết dương lịch khá lâu, Xuân Vận cuộc di cư lớn nhất lịch sử nhân loại kéo dài 40 ngày đã bắt đầu, công nhân là những người cho nghỉ trước tiên, những người quanh năm kiếm sống xa quê gần như chỉ một cơ hội duy nhất về nhà đó được ưu tiên trước nhất, sau đó tới học sinh các trường cao đẳng đại học.
Trường cảnh sát cũng bắt đầu kỳ nghỉ, học viên các lớp dưới đã lạc đác rời trường, khung cảnh văng vẻ, lại thêm tuyết trắng bao phủ khắp nơi làm ngôi trường lâu năm càng thêm ảm đạm thâm trầm.
Chiếc xe vừa đỗ lại dưới lầu đã có chủ nhiệm giám thị Giang Hiểu Nguyên và hiệu trưởng Vương Lam từ trên thềm xuống đón, cảnh tượng đoàn người đứng hàn huyên lọt vào tầm mắt một chàng trai ở ô cửa sổ tầng ba.
Cửa sổ mở rộng, gió thổi ù ù mang theo tuyết đọng trên những những cây thông cao lớn cuốn cả vào phòng, khiến người khác phải co ro trong những chiếc áo dày. Không ai bảo đóng cửa lại, vì mọi người đều biết tên biến thái Dư Tội đó thích lạnh, trời càng lạnh y càng thích, lạnh mà còn có tuyết thì y thích nhất rồi.
Nhiệt độ ngoài trời lúc này là -17 độ C, Dư Tội ngồi vắt vẻo bên cửa sổ, một chân co lại, một chân duỗi thẳng, người mặc chiếc áo hoodie hai lớp màu xám lông chuột, mũ trùm đầu không nhìn rõ mặt. Vóc dáng tầm thước, tay đang đưa ra nghịch mấy cột băng treo bên cửa sổ, mắt nhìn xa xăm, mang vẻ thâm trầm không phù hợp với tuổi.
Bên ngoài sân vệt nắng héo hon thấu qua từng tán lá dày để lại dưới tường những vết da báo loang lổ, ánh mắt Dư Tội có chút thất thần, chẳng bận tâm trong lớp học lúc này náo loạn như chợ vỡ, tựa hồ đang tồn tại ở thế giới khác. Thế nhưng khi chiếc SUV kia đỗ lại ánh mắt trống rỗng đó lập tức tụ lại tinh nhanh như thú rình mồi, động tác gọn gàng nhảy khỏi cửa sổ ngồi vào vị trí trong cùng góc phòng, chọc vai bạn học đang chơi game trên di động, nói nhỏ: “Tới rồi đấy.”
“Sao, tới rồi à?” Mau mắn thu lại di động, nam sinh này beo béo, mặt tròn má phính, ngũ quan thì nhúm lại một chỗ, bởi vì tướng mạo này mà bị đám bạn học đặt biệt danh Bánh Đậu, nghe Dư Tội nói thế thì tích cực hẳn lên: “Dư Nhi, lần này sở công an tỉnh xuống tuyển người, chỉ đạo viên bảo chúng ta coi trọng cao độ, cậu nói xem chuyện tốt như thế có rơi lên đầu chúng ta không?”
Mắt Dư Tội rất sáng, nhìn quét qua phòng học kiểu bậc thang, khắp nơi đều đang náo loạn bàn tán, tin tức sở công an tỉnh tới trường tuyển người đã lan truyền từ lâu, làm đám tiểu học viên kích thích tới bắt đầu mơ tưởng tương lai màu hồng.
Tất nhiên không phải ai cũng thế, muốn mơ mộng cũng cần điều kiện.









