Kiếm Nghịch Thương Khung

Truyện Audio Kiếm Nghịch Thương Khung

Tác giả: EK

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Sau thành công của Chân Tiên, tác giả EK tiếp tục khẳng định khả năng viết truyện huyền huyền của mình qua tác phẩm mới Kiếm Nghịch Thương Khung.
Với phong cách viết truyện cuốn hút, các trận chiến đấu kịch tính gay cấn, tình tiết logic hợp lý đan xen nhau tạo nút thắt mở ly kỳ cho câu chuyện, EK đã cuốn hút độc giả theo từng bước chân của nvc.
Bên cạnh sự thành công của Kiếm Đạo Độc Tôn thì Kiếm Nghịch Thương Khung cũng là một trong những bộ Kiếm Tu xuất sắc với cách xây dựng hệ thống tu luyện hợp lý, sự trưởng thành của nvc không thiếu sự kỳ ngộ nhưng hiểm cảnh mà nvc phải vượt qua cũng không hề dễ dàng. Và bên cạnh “trai anh hùng” thì không thể thiếu được “gái thuyền quyên”, EK không phải xây dựng một hình tượng nvc thuần tu luyện mà còn thể hiện tình cảm, sự ôn nhu của mình qua các đoạn nhân duyên trên bước đường trưởng thành. (Lúc tác giả viết mấy đoạn này cũng là lúc lão “lên xe hoa” nên viết khá là chắc tay và … thật )
Đêm, đã tới.
Một vầng trăng tròn dần dần hiện lên ở cuối đường chân trời.
Trên ngọn núi phía sau Thiên Kiếm Tông có hai thiếu niên chừng mười ba mười bốn tuổi đang luyện kiếm.
Đứa lớn hơn hai mắt có thần ánh, kiếm thế có vẻ linh động nhanh nhẹn còn đứa nhỏ hơn thì khí tức đã phần nào mệt mỏi, kiếm thế chậm chạp.
Đứa lớn tên là Huyền Thiên còn đứa nhỏ là Hoàng Thạch đều là ngoại môn đệ tử Thiên Kiếm Tông.
Hai đứa đang luyện cùng một loại kiếm pháp, Hoàng Giai trung phẩm kiếm kỹ Truy Phong Kiếm Pháp.
Rất ít khi hai người cũng luyện xong một bộ kiếm pháp, lúc này cả hai đồng thời thu công.
Hoàng Thạch nhỏ tuổi hơn thở hổn hển liên tục lấy hơi, hơi chút điều hòa lại khí tức rồi nói:

Thiên ca, đi theo huynh luyện Truy Phong Kiếm Pháp có cảm giác rất đặc biệt, kiếm pháp của huynh linh hoạt hơn đệ nhiều.
Huyền Thiên thu kiếm, khí tức liền trở lại cân bằng trả lời:

Đệ chỉ mới nhập môn, căn cơ còn thấp. Hơn nữa đệ lại nhập tông muộn hơn ta 1 năm. Đến sang năm, đệ cũng có thể đạt được trình độ như ta hiện tại, thậm chí có khi còn hơn nữa.
Hoàng Thạch cười hắc hắc nói:

Thiên ca, huynh chỉ mới là Võ Giả tứ trọng cảnh mà đã có thể so kiếm với Trương Hổ đã đạt đến Võ Giả ngũ trọng cảnh. Đệ chỉ cần lợi hại như huynh là đã tốt lắm rồi. Trời cũng tối rồi chúng ta cũng nên trở về nghỉ ngơi thôi Thiên ca.
Huyền Thiên trả lời:

Đệ trở về trước đi, hôm nay ta vừa mới so kiếm với Trương Hổ, dù chỉ có 11 chiêu nhưng cũng biết rằng giữa ta và hắn còn có một khoảng cách, ta luyện thêm chút nữa đã.

Cũng được. Đệ về trước đây, Thiên ca cũng không nên về muộn quá.
Hoàng Thạch vẫy vẫy tay chào Huyền Thiên rồi đi xuống núi.
Kiếm như phong khởi.
Phong động kiếm tùy.

Truy phong nhất kiếm.

Sau khi Hoàng Thạch trở về Huyền Thiên vẫn tiếp tục luyện kiếm.

Một lần, hai lần, ba lần… Năm lần… Mười lần…

Cho đến khi mồ hôi rơi như mưa, hai tay cầm kiếm nặng tựa ngàn cân Huyền Thiên mới ngừng lại.

Lúc này trăng đã lên đến đỉnh đầu chiếu sáng cả bầu trời, ngạo nghễ đứng giữa hàng ngàn vạn ngôi sao.

Huyền Thiên cắm bội kiếm ở bên cạnh. Hắn nằm dài trên cỏ ngắm nhìn bầu trời đêm. Trong đôi mắt hắn ẩn chứa đủ loại tâm tình: có phiền muộn, có ưu sầu có vui mừng cũng có oán hận và đặc biệt là kèm theo cả phiền muộn, tang thương.

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, như vậy “tâm hồn” này không nên có ở một thiếu niên 14 tuổi mới đúng.

“Đến thế giới này đã được 14 năm. Quãng đường đi trong 14 năm này còn dài hơn cả quãng đường đi kiếp trước. 14 năm nay cũng ăn khổ nhiều hơn cả đời trước; kinh nghiệm nhân sinh cả đời trước cộng lại cũng không bằng một góc của 14 năm này, 14 năm nhưng lại còn phức tạp hơn cả đời trước”

Nhìn bầu trời đầy sao, trong đầu Huyền Thiên như quay lại khúc phim 14 năm đã trải qua.

Không bao giờ Huyền Thiên lại nghĩ rằng chuyện tình xuyên việt lại xảy ra trên người hắn. Khi sinh mệnh hắn kết thúc hắn bỗng nhiên sống lại ở mảnh đất Thần Châu này.

14 năm trước, Huyền Thiên sinh ra trong Huyền gia – một trong năm đại thế lực siêu cấp Thần Châu. Ngay từ khi ra đời hắn đã trở thành tiêu điểm chú ý của cả Thần Châu.

Phụ thân của hắn là Huyền Hồng con trai trưởng của Huyền Hùng – gia chủ Huyền gia. Phụ thân cũng chính là thiên tài đời thứ hai Huyền gia, người có thực lực mạnh nhất trong đồng cấp là người nối nghiệp gia chủ đời kế tiếp.

Tôn tử của Huyền Hùng ta nhất định sẽ tung hoành trăm vạn dặm Thần Châu, cái thế thiên hạ uy chấn bát phương, là thiên chi kiêu tử, tên của nó là Huyền Thiên.
Ngay khi Huyền Thiên vừa ra đời hắn đã được gia gia Huyền Hùng đặt một cái tên đầy khí phách.
Là dòng chính trưởng tôn Huyền gia nên vừa ra đời Huyền Thiên đã được vạn người sủng ái, kính ngưỡng và hâm mộ.
Kiếp trước chỉ là một cô nhi chưa bao giờ được hưởng thụ qua cái gọi là “tình thân”, kiếp này lại trở thành thế tử Huyền gia, Huyền Thiên cảm giác ông trời cuối cùng cũng đã có mắt, rốt cục cũng khổ tận cam lai a.
Nhưng mà niềm hạnh phúc đó đến quá nhanh mà đi cũng nhanh.
Khi Huyền Thiên được 3 tuổi, một nữ nhân tên là Âm Cơ đến Huyền gia cười nhạo kiếm pháp Huyền Hồng chẳng khác gì trẻ con nghịch đất. Đương nhiên Huyền Hồng nổi giận liền tỷ thí với Âm Cơ một hồi. Kết quả khiến mọi người không thể tưởng tượng được là Âm Cơ chỉ cần dùng một kiếm đã đánh bại Huyền Hồng, đây là thất bại đầu tiên kể từ khi sinh ra của Huyền Hồng.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *