Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game

Truyện Audio Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game

Tác giả: Thanh Sam Thủ Túy

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Ngày gần đây, phóng viên mời riêng tổng giám đốc tập đoàn Đằng Đạt, Bùi Khiêm phỏng vấn.
Trước mắt, tập đoàn Đằng Đạt được đánh giá là đã có giá trị đạt đến cấp bậc trăm tỷ, ngành nghề bao gồm nhiều lĩnh vực như: game, Internet, hardware, văn hóa truyền thông, ăn uống,… vân vân, thay đổi các mặt trong cuộc sống của mọi người.
Mà Bùi Khiêm cũng được coi là “Ông chủ tốt tuyệt thế”, “Kỳ tài đầu tư không vào đời”, “Người chế tác game thiên tài”, có được “Tài năng quản lý vô vi nhi trị” cùng “Ánh mắt chuẩn xác đối với hướng gió của ngành sản xuất”. (vô vi nhi trị: Cách lãnh đạo loại bỏ áp lực từ bên trên, tạo động lực từ dưới, đòi hỏi lãnh đạo phải trao quyền đầy đủ, để cấp dưới có thể phát huy tài năng.)
Đối mặt với phóng viên, Bùi Khiêm liên tục tự giễu.
“Ta thật sự không phải kỳ tài kinh doanh gì đâu!”
“Thành công của ta, hoàn toàn đều bởi vận may!”
“Mục tiêu ban đầu của ta chỉ là muốn thua lỗ sạch năm mươi nghìn đồng mà thôi……”
Nhìn này, cuộc đời của thiên tài kinh doanh chính là khiêm tốn mà lại không phô trương như vậy.
Số chương 3312

Trong mắt người khác, một đời của Bùi Khiêm là một đời bật hack.
Làm tổng giám đốc của công ty game lớn nhất trong nước, game hắn chế tác nổi tiếng khắp thế giới, khiến người chơi toàn cầu nạp tiền đến ý thức mơ hồ.
Làm người đầu tư phim kiêm đạo diễn, phim điện ảnh hắn làm càn quét mấy tỷ tiền bán vé toàn cầu, cầm các loại giải thưởng tới mỏi tay.
Làm ông chủ của công ty phần hardware nhất trong nước, hắn bán di động, máy tính, máy chơi game đến toàn thế giới. Rất nhiều sản phẩm hot, hắn đều đích thân tham dự thiết kế.
Thậm chí, ngay cả nhãn hiệu ăn uống nhìn như hoàn toàn không đáng tin cậy, cũng đã mở mấy ngàn đại lý trên toàn cầu.
Người biết hắn, có đánh giá khác biệt với hắn.
Nhân viên của hắn cho rằng hắn là một ông chủ tốt tuyệt thế chăm sóc cho nhân viên.
Đối tác của hắn cho rằng hắn có tài quản lý vô vi nhi trị.
Đại lão giới đầu tư coi hắn là thiên tài đầu tư không vào đời.
Người cùng ngành Khoa học kỹ thuật coi hắn là kẻ thù không đội trời chung.
Truyền thông nói, bản thân hắn có giá trị trăm tỷ.
Nhưng người đứng bên cạnh hắn đều nói, hắn sống khiêm nhường, tiết kiệm đến mức khó có thể tưởng tượng được.
Hắn phảng phất là một người hoàn mỹ, một kỳ tài kinh doanh, chỉ sinh ra vì quát tháo giới kinh doanh.
Mà đối mặt lời nịnh nọt ùn ùn kéo đến của từng ngành nghề, các lĩnh vực, Bùi Khiêm chỉ có một cảm giác, đó chính là khóc không ra nước mắt!
“Ta thật sự không phải là kỳ tài kinh doanh gì đâu!”
“Ta cũng không rõ ràng rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra!”
“Vì sao game vua hố như thế mà ta làm ra cũng có thể kiếm được tiền?”
“Ta làm điện thoại di động chỉ vì kết bạn thôi! Vì sao các ngươi còn không ngừng mua!”
“Còn công nhân viên của ta nữa, rõ ràng ta gọi tới một đám lưu manh, sao đột nhiên lại như được tiêm máu gà tập thể, một người đáng tin cậy hơn một người!”
“Vì sao lại như vậy chứ, kiếm tiền rõ ràng nên là một chuyện vui vẻ, vì sao ta lại khó khăn như vậy đây?”
“Ta thật sự chỉ muốn thua lỗ tiền mà thôi, cầu xin các ngươi đừng để ta lại kiếm tiền nữa!”
“Cút đi, những tiền mặt đáng chết này!”
Thật ra, kỳ tài kinh doanh trong mắt mọi người, Bùi Khiêm vẫn luôn chịu đủ bối rối.
Hắn vô cùng hối hận.
Mà hết thảy chuyện này, còn phải bắt đầu nói từ “Hệ thống Chuyển đổi Tài phú” mà hắn đạt được. . .
Năm 2009.
Tỉnh Hán Đông, thành phố Kinh Châu, trường đại học Hán Đông.
“Anh Khiêm, mau tỉnh lại đi, sắp trễ giờ lên lớp rồi! Hôm nay là tiết học của Phó viện trưởng, sẽ điểm danh đó!”
Bùi Khiêm tỉnh lại từ trong cơn ngủ mơ, dụi dụi mắt, còn hơi buồn bực rốt cuộc là ai đang gọi mình.
Không phải ta thuê một căn phòng sao? Ai chạy tới phòng ta rồi?
Mở mắt ra nhìn, một gương mặt dài gần như chiếm toàn bộ tầm mắt của Bùi Khiêm.
“Mã Dương?”
Bùi Khiêm ngạc nhiên, suýt nữa cho rằng mình đang nằm mơ.
“Nhanh lên, ta đã gọi ngươi rời giường rồi, không kịp điểm danh thì không oán ta được.” Gương mặt dài của Mã Dương nhanh chóng nhanh rời khỏi tầm mắt Bùi Khiêm. Hắn quay người, vội vã ra khỏi phòng ngủ.
Chờ một chút, phòng ngủ?Bùi Khiêm lập tức tỉnh táo, bật người lên, ngồi dậy từ trên giường.
Ký túc xá đại học, phòng sáu người!
Mình vẫn ở giường dưới cạnh cửa, còn nhớ rõ vào mùa đông, cửa đóng không chặt, luôn luôn có một khe hở nhỏ. Vì nó, năm đó Bùi Khiêm không ít phàn nàn.
Bên trong gian phòng còn sót lại hai anh em, cũng đang thu dọn đồ đạc, lập tức đi ra ngoài.
“Nhanh lên, anh Khiêm, cố chạy nhanh đi, còn có thể đuổi kịp. Nếu không, lúc điểm danh, chúng ta cũng không dám kêu thay ngươi đâu, bị Phó viện trưởng bắt được thì coi như thảm rồi.”
Hai bạn cùng phòng này cũng vội vàng đi ra ngoài.
Bùi Khiêm không khỏi tự tát mình hai phát.
Hí… Quai hàm đau!
Thật hay giả, đây không phải lúc học đại học sao?
Tiết học của Phó viện trưởng… Còn điểm danh… Đó chính là lúc năm nhất đại học…
Năm 2009?!

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *