Tác Giả: Y Quan Thắng Tuyết
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Giới Thiệu Truyện
Một Huyền Khí đệ tử có địa vị không cao trong gia tộc, ngẫu nhiên tìm được một khối ngọc thạch kỳ dị, trong đó có cất giấu một phương pháp tu luyện kiếm trận thượng cổ tuyệt thế. Băng Hỏa Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Điệm Cầm Âm kiếm trận, Tứ Hợp Bát Cấp kiếm trận, Lục Mạch Ngũ Hành kiếm trận, Thất Tinh Bát Quái kiếm trận, Cửu Thiên Lôi Hỏa kiếm trận, Thập Phương Vô Cực kiếm trận, Chu Thiên Na Di kiếm trận, Tử Vụ Hư Di kiếm trận, Đạo Tâm Chủng Ma kiếm trận, Vạn Kiếm Quy Tông kiếm trận. Trên trời dưới đất, kiếm trận độc tôn. Những người đối nghịch với ta, vạn kiếm oanh giết
Nhân vật chính của truyện là Diệp Bạch, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải tự chăm sóc chính mình. Hắn không có tiền, không có chỗ dựa, chỉ có một thứ duy nhất đó là ý chí kinh người. Chính vì thiếu tiền không mua được những đan dược và công pháp như người khác cho nên Diệp Bạch phải chọn một cách tu luyện Huyền Khí vô cùng khác người, dùng Huyễn Tâm Thảo một loại cỏ độc chuyên dùng để chế tạo thuốc độc giết người để tu luyện, chịu sự dày vò khi ngập chìm trong ảo cảnh.
Không có tiền mua công pháp, Diệp Bạch phải đi vào trong luyện võ sảnh học những bộ trụ cột kiếm pháp, trụ cột công pháp… vô cùng đơn giản và nhàm chán. Những người khác khi học những bộ công pháp trụ cột này chỉ được một hai ngày là bỏ, nhưng Diệp Bạch kiên trì suốt ba năm trời. Ngoài việc luyện công, toàn bộ thời gian Diệp Bạch dành cho việc đi săn mãnh thú và hái dược thảo kiếm điểm cống hiến chờ đến ngày lễ đổi đại điển của gia tốc, mong muốn có được một bộ huyền kỹ.
Trong một lần vào rừng kiếm điểm cống hiến, Diệp Bạch đi lạc vào một cấm địa bị mãnh thú đánh bị thương gần chết, nhưng nhờ có kiếm thạch mà trước kia vô tình có được, hắn đã thoát khỏi cái chết và gặp được Kiếm lão, người đã sống mấy chục năm trong Kiếm thạch. Kiếm lão muốn nhận Diệp Bạch làm đệ tử để Diệp Bạch tu luyện kiếm trận. Tuy nhiên, để học được kiếm trận, cần phải thông qua khảo hạch để có được lực ý chí, và lực tinh thần cấp mười. Diệp Bạch trải qua bao nhiêu khổ ải trong không gian ảo ảnh của kiếm trận, chịu đựng sự dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng hắn cũng vượt qua và được Kiếm lão nhận làm đệ tử. Diễn biến tiếp theo như thế nào, Diệp Bạch đón nhận những kỳ ngộ và thử thách ra sao, mời mọi người đón xem tác phẩm Vô Tận Kiếm Trang và hòa mình vào nó để cảm nhận sự hoành tráng của bộ truyện.
Số chương 1205
HPaudiotruyen xin cám ơn!!!
“Một đóa Tinh Thần Lam, ba cành Hàn Băng Tiên Thảo, hai quả Hủ Cốt Linh Hoa, một cây Thanh Long Tham, hai lượng Thực Tâm Cô, một cành Thiên Kim Đằng, tất cả đều là linh thảo nhất giai cấp thấp, tổng cộng ngươi thu được hai mươi sáu điểm cống hiến gia tộc.”
“Diệp Bạch, ngươi xem có gì sai sót hay không?”
Đứng phía sau quầy là một lão giả mặc áo bào tro, vẻ mặt hòa ái, trên mặt luôn mỉm cười nhàn nhạt, sau khi xem sau mấy thứ đó liền đẩy qua một bên, ngẩng đầu nhìn thanh niên áo xám đối diện, mở miệng nói.
“Không có gì đâu, giá này đã rất phù hợp rồi, đa tạ Diệp chưởng quầy.”
Nghe lão giả áo bào tro hỏi, thanh niên áo xám mỉm cười, hắn không muốn tính lại nữa.
“Ha ha.” Lão giả nở nụ cười, vẫy tay gọi một tên tiểu nhị tới cầm những dược liệu trên quầy mang đi, lúc này mới nhìn lại về phía thanh niên áo xám, ra vẻ thâm ý nói: “Diệp Bạch à, bình thường ít thì ba ngày, nhiều thì năm ngày ngươi trở về, vì sao lần này đi suốt nửa tháng cho đến hôm nay mới trở về, việc này thật hiếm có a. Ngươi cũng không cần nói cho ta biết trong nửa tháng này ngươi thu thập được những gì, nhưng mấy thứ vừa rồi thực sự chỉ là đồ bỏ đi. Ngươi còn có thứ gì tốt hơn không, nhanh nhanh lấy ra cho ta xem một cái, yên tậm, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Nếu không tin Diệp lão thì mỗi lần trở về ta đã không tới đây.”
Nghe vậy, thanh niên áo xám mỉm cười, thế nhưng lại từ sau lưng lấy ra chiếc túi nhỏ hơn chiếc túi vừa rồi, đặt lên bàn.
Diệp chưởng quầy hai mắt sáng lên, đồng thơi năm ngón tay của lão cũng cử động, phải đem thứ này giấu sau lưng nên lão hiểu rằng những thứ trong túi không thể dùng những hàng hóa bình thường mà so sánh được, tuy nhiên đó rốt cuộc là vật gì khiến cho thanh niên trầm ổn cẩn thận này lại đề phòng chú ý như vậy chứ?
Lão cùng với thanh niên này có quan hệ với nhau cũng không phải là ngày một ngày hai, cho nên lão biết rõ, thanh niên mặc dù tuổi không lớn nhưng tâm tính vô cùng khác với những bạn cùng lứa. Thanh niên này làm việc cẩn trọng, kiên định, tuyệt đối không giống như những người trẻ tuổi bình thường dễ dàng xao động. Một khi hắn đã làm như vậy thì vật trong túi nhỏ đó tuyệt đối không tầm thường, ít nhất quý trọng hơn so với mấy thứ linh thảo tầm thường vừa rồi, nếu không hắn cũng không đợi tới lúc mình mở miệng trước mới đem ra.
Có chút mong chờ, lão giả cẩn thận mở túi nhỏ ra, bên trong liền lộ ra một gốc cây kì dị màu lam nhạt, gốc cây này nhìn giống như hoa quỳ nhưng lại hiện lên một tầng hỏa hồng. Ngoài ra còn có một đóa hoa vàng óng ánh, một cây cỏ trắng như tuyết, một cây toàn thân màu đen và một bộ xương rắng chín đốt.
Càng xem, trên mặt lão giả càng hiện lên vẻ vui mừng, “Đây là Thiên Huyễn Già Lam, là dược thảo nhất giai trung cấp, bốn điểm cống hiến; đây là Cửu Vĩ Long Quỳ Hoa, dược thảo nhất giai trung cấp, sáu điểm cống hiến. Đây là… Chi Tuyết Thảo, dược thảo nhị giai cấp thấp, trời ạ, ngươi làm sao mà lấy được, đây chính là một trong tám vị chủ dược để luyện chế “Tẩy Cốt Đan”, trị giá mười hai điểm cống hiến. Còn đây là xương của Xuyên Tâm Xà, một tài liệu thượng hạng để luyện chế Huyền Binh nhất giai cấp thấp “Xà Cốt Tiên”. Nhưng Xuyên Tâm Xà là mãnh thú nhị giai cấp thấp, với thực lực hiện tại của ngươi chỉ sợ không đối phó được với nó, làm sao ngươi có thể lấy được xương rắn, không thể được, không thể được…”
Lão giả nói xong, nhịn không được liền ngẩng đầu nhìn thanh niên áo xám đối diện, hiển nhiên người thanh niên này đã mang tới cho lão kinh ngạc không nhỏ. Tên thanh niên mỉm cười nói: “Ánh mắt của chưởng quầy thật tốt.” rồi không có giải thích gì thêm, chỉ là trên mặt hắn nở nụ cười, sau đó lập tức cúi đầu, tiếp tục xem xét những thứ khác.
Tuy nhiên lão giả không phát hiện khi lão nói tới xương Xuyên Tâm Xà, trên mặt thanh niên áo xám kia chợt lóe lên một tia biểu cảm, nhưng ngay lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kiên nghị . Hiển nhiên trận chiến giành lấy xương Xuyên Tâm Xà không dễ dàng gì đối với hắn.
“Xương Xuyên Tâm Xà trị giá hai mươi một điểm cống hiến, di…”
Lão giả thuận miệng nói ra giá trị của xương Xuyên Tâm Xà, mắt lão tiếp tục quan sát vật khác. Bỗng nhiên lão kinh ngạc kêu lên một tiếng “Di”, ngón tay lão run run đưa vào trong bao, dưới Chi Tuyết Thảo là một khối sắc có hình thù kì quái, bên trong nó dòng thủy tinh lưu động phát ra hàn khí.
Khối sắt này thoạt nhìn thì thể tích không lớn lắm, nhưng lại vô cùng nặng. Mặt ngoài khối sắt thỉnh thoảng xuất hiện đạo hàn quang sắc bén, cực kì chói mắt, rất kì dị. Lão giả cẩn thận đưa ngón tay đến tiếp xúc với khối sắt kia thì bỗng nhiên vang lên tiếng “tưng” nhỏ, khi ngón tay lão tiếp xúc với khối sắt thì lập tức nơi đó thoát ra một cổ sương lạnh, lão giả lắp bắp kinh hãi. Nhanh như chớp, lão liền giựt bàn tay lùi lại, sau đó đưa mắt nhìn liền thấy ngón tay của lão đã xuất hiện lớp băng mỏng màu lam.
“Hàn Quang Kỳ Thiết, đúng thật là Hàn Quang Kỳ Thiết rồi!”
Lão giả cảm thấy được nơi ngón tay kia lạnh thấu xương, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ điên cuồng hiếm thấy, đôi mắt sáng rực nhìn về phía khối sắt kì dị, mừng như điên, thậm chí lão quên mất chủ nhân của nó là Diệp Bạch đang đứng bên cạnh.
May mắn là một lúc lâu sau, lão rốt cục cũng đã tỉnh lại, đưa tay qua quầy hàng, lão giữ chặt ống tay áo Diệp Bạch, hỏi: “Diệp Bạch, làm sao ngươi có được khối Hàn Quang Kỳ Thiết này? Ngươi còn khối nào không? Nếu có, ta sẽ thu mua hết với giá cao, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi…”
Diệp Bạch nhìn thấy bộ dạng của lão giả lúc này không kìm được mà nở nụ cười, hắn khoát tay nói: “Ta cũng rất muốn đó Diệp lão, nhưng vật này ta vô tình phát hiện giữa Hàn Băng Hà, chỉ có một khối duy nhất, nếu thật sự còn, ta nhất định đưa cho lão, lão cũng không phải không biết ta đang thiếu điểm cống hiến tới mức độ nào. Trong lúc ta truy đuổi con Xích Hỏa Điểu thì vô ý phát hiện được, loại thiên tài địa bảo này làm sao có được vài khối, được một khối nhỏ như vậy đã muốn cảm ơn phúc của ông trời lắm rồi.”
Lão giả ngẩng người ra, buồn bã buông tay, nhưng sau một lúc, lão lại lộ ra vẻ mặt hưng phấn, lớn tiếng nói: “Đúng vậy, loại thiên tài địa bảo này nếu tùy ý lấy được thì cũng không gọi là thiên tài địa bảo nữa rồi, cho dù một khối nhỏ như vậy cũng đủ duy luyện một thanh Huyền Binh trung cấp. Diệp Bạch, công lao của ngươi rất lớn, khó người nào có được vận khí như ngươi, loại bảo vậy này cũng chỉ có thể dựa vào cơ duyên mới chiếm được thôi. Biết bao nhiêu đệ tử trong gia tộc đi lịch lãm đều phải bằng qua Hàn Băng Hà, vậy mà không một ai phát hiện được, có thể nói muốn phát hiện chỉ có thể trong vào kỳ ngộ thôi. Tốt, tốt, một khối như vậy được tính bảy mươi điểm cống hiến, chừng đó đủ để co người khác vất vả cố gắng kiêm bảy tám tháng, quả nhiên là thứ tốt, nếu như Mã chấp sự ở đây thì ngươi sẽ được khen ngợi.”
Nói tới đây, lão vần còn lo lắng nói: “Về sau, nếu như muốn đổi vật gì thì phải tìm đến chỗ ta, ta sẽ mua cho ngươi với gia cao nhất, tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt.”
Nghe được những lời này, Diệp Bạch lập tức gật đầu nói: “Vâng, vâng, nếu lần sau ta lại tìm được loại Hàn Quang Kỳ Thiết này nhất định sẽ mang tới cho Diệp lão.”
Lão giả nghe được lời nói của Diệp Bạch liền hiện ra vẻ mặt tươi cười cao hứng, lão cúi đầu xuống quầy bàn tìm tòi một lúc rồi lấy ra một hộp ngọc màu lam, mở từ trong đó lấy một ít bột phấn hồng sắc, sau đó vẽ loạn lên trên hai tay, rồi một lần nữa lật tay đem khối Hàn quang Kỳ Thiết ra. Không gian xung quanh lập tức hiện ra một màn hàn vụ, hiển nhiên thuốc bột mà do lão vẽ vời kia đã tạo ra một công dụng kỳ lạ, khiến cho lão không còn phải sợ hàn ý lạnh thấu xương của Hàn Quang Kỳ Thiết nữa.
Lão thưởng thức khối sắt một hồi lâu, Diệp Bạch đứng đó cũng không quấy rầy, cho tới khi trời gần tối đi, lão giả mới đột nhiên ngẩng đầu, khi nhớ tới nơi này là cửa hàng của mình, lão lưu luyến đem khối Hàn Quang Kỳ Thiết thả xuống, xin lỗi Diệp Bạch rồi mới tiếp tục xem xét những vật khác.
Đó là một gốc cây màu đỏ như lửa, trên hoa có đồ án kỳ dị, đã được khối Hàn Quang Kỳ Thiết nên lần này lão giả cũng không keo kiệt, nói thẳng: “Vân Lâm Hoa, nhị giai cấp thấp, mười sáu điểm cống hiến!”
“Thiên Huyễn Già Lam: bốn điểm cống hiến, Cửu Vĩ Long Quỳ Hoa: sáu điểm cống hiến, Chi Tuyết Thảo: mười hai điểm cống hiến, xương Xuyên Tâm Xà: hai mươi mốt điểm cống hiến, Hàn Quang Kỳ Thiết: bảy mươi điểm cống hiến, thêm Chu Vân Lâm Hoa mười sau điểm cống hiến, tổng cộng là một trăm hai mươi chín điểm cống hiến, hơn nữa lúc nãy có hai mươi sáu điểm cống hiến của những linh thảo cấp thấp nên tất cả điểm cống hiến của Diệp Bạch ngươi lần này là một trăm năm mươi lăm điểm.”
Con số này so với điểm cống hiến mà Diệp Bạch vất vả cố gắng có được cúng không chênh lệch nhau bao nhiêu. Mặc dù biết rằng lần này thu hoạch không ít nhưng khi nghe con số này, Diệp Bạch không khỏi hít một hơi, trên mặt lộ ra nét vui mừng.
Tuy rằng những thứ này có nhiều điểm cống hiến, trong mười lăm ngày Diệp Bạch phải mạo hiểm mới có được, thậm chí suýt chút nữa là mất mạng nhưng giờ phút này hắn cảm thấy rất vui sướng, mười lăm ngày mạo hiểm hoàn toàn đáng giá.









