Truyện Audio Thần Hoàng

Truyện Audio Thần Hoàng

Tác Giả: Khai Hoang

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, Tông Thủ phát hiện mình đã xuyên việt đến 13 vạn năm về trước, là thời đại Thần Hoàng xuất thế. Thần Hoàng là gì? Thần Hoàng chính là vô địch vũ nội lục hợp bát hoang, là chi chủ trăm vạn thế giới trong mười phương! Với thân thể suy nhược, ở cái thế giới anh kiệt xuất hiện lớp lớp, huyết tinh vô tình, Tông Thủ phải giãy dụa chìm nổi để rồi ngạo thị chúng sinh!

Truyện có kết cấu tốt, khá logic, hệ thống tu luyện rõ ràng, ai đã từng đọc Quân Lâm Thiên Hạ của lão Khai Hoang thì cũng hiểu rõ bút lực của Khai Hoang Thần “kỳ ảo nhưng đầy logic” đến mức độ nào.
Cấp bậc tu luyện: Võ Tu: Võ Sĩ, Võ Sư, Bí Võ Sư, Tiên Thiên Võ Sư, Võ Tông, Huyền Vũ Tông, Thiên Vị Võ Tông, Võ Tôn, Linh Võ Tôn. – Linh Sư: Định Thần, Quan Hồn, Dưỡng Linh, Xuất Khiếu, Dạ Du, Hoàn Dương, Nhật Du, Tố Thể, Chân Hình

Số chương 1763

HPaudiotruyen xin cám ơn!!!

Tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, Tông Thủ phát hiện mình đã xuyên việt đến 13 vạn năm về trước, là thời đại Thần Hoàng xuất thế.
Thần Hoàng là gì? Thần Hoàng chính là vô địch vũ nội lục hợp bát hoang, là chi chủ trăm vạn thế giới trong mười phương!!!
Với thân thể suy nhược, ở cái thế giới anh kiệt xuất hiện lớp lớp, huyết tinh vô tình, Tông Thủ phải giãy dụa chìm nổi để rồi ngạo thị chúng sinh!
Truyện có kết cấu tốt, khá logic, hệ thống tu luyện rõ ràng, ai đã từng đọc Quân Lâm Thiên Hạ của lão Khai Hoang thì cũng hiểu rõ bút lực của Khai Hoang Thần “kỳ ảo nhưng đầy logic” đến mức độ nào.

Có vẻ như là mình xuyên qua (xuyên việt) rồi!
Trong một cái xe ngựa trang trí tinh xảo xa hoa, Tông Thủ mặt không thay đổi nhìn cái gương tròn đối diện.
Hình ảnh trong kính là một thiếu niên tuổi chừng mười ba, sắc mặt tái nhợt, bất quá ngũ quan tuấn tú phiêu dật, tinh xảo tuyệt luân.
Mắt phượng hẹp dài tràn ngập các loại màu sắc, chỉ là hiện tại trong đó tràn ngập sự đắng chát và bất đắc dĩ.
Không lâu trước đó, chính mình còn mang một khuôn mặt vô cùng bình thường, có vứt vào đám đông cũng không nhìn ra, một nhân viên quản lý tiệm sách của một quốc gia nhỏ ở Vân Giới ngồi ăn rồi chờ chết, thân phận bình thường tới không thể bình thường hơn.
Sau một giấc mộng, hắn tỉnh lại thì phát hiện mình đã là một tuấn nam. Tuy thân thể hơi yếu nhược do bệnh tật nhưng rất tuấn tú là điều không thể nghi ngờ. Cho dù ở tiền thế, những mỹ nam nổi tiếng nhất cũng không bằng, họ kém xa nhiều thứ chứ chưa cần nói tới khí chất.
Chỉ là giờ phút này, Tông Thủ không một chút vui sướng ngược lại chỉ cảm thấy sầu khổ không thôi.
Phảng phất như một con cá tự do tự tại ngao du sinh hoạt trong biển cả đột nhiên nhảy lên bờ. Chung quanh đầy đủ mọi thứ, trừ không khí khó có thể hít thờ và sự kinh ngạc cùng cảm giác sợ hãi cô độc.
Không chịu bỏ cuộc, Tông Thủ lại dùng lực nhéo da mặt của mình, đương nhiên là cảm thấy rất đau và hắn không thấy dấu vết của phẩu thuật thẩm mỹ.

Có cảm giác đau, có lẽ không phải là đang nằm mơ? Nhưng hiện nay mình có thân phận gì? Còn địa phương quỷ quái này là nơi đâu?
Tông Thủ là tên của thân thể hiện tại, kiếp trước hắn có một cái tên khác, nhưng trong hoàn cảnh này tên gì thì cũng chẳng có nghĩa gì hết.
Lầm bầm lầu bầu vài câu, Tông Thủ thở dài, hắn đưa mắt nhìn xung quanh, trong lòng chỉ bao hàm sự tuyệt vọng, hắn đã hết hi vọng với chuyện tỉnh mộng hay là trở về gì gì đó.
Kỳ thật hắn ở trạng thái này đã vài ngày, cơ hồ là mỗi lần tỉnh giấc là lặp lại động tác đó. Đến nay là lần thứ bảy!
Nhìn phong cách trang trí ở trong xe ngựa, có lẽ là thời cổ, còn bên ngoài khá đẹp.
Mở màn che ra, chỉ thấy bên ngoài là vùng quê mênh mông bát ngát, màu xanh ngút tầm mắt khiến lòng người khoan khoái dễ chịu, không khí tươi mát khác hẳn không khí đục ngầu ở thời đại kia của hắn.
Lại nhìn xuống dưới, hắn phát hiện xe ngựa này tuy có bánh nhưng lại lơ lửng ở trên không, cách mặt đất chừng ba thước. Mười sáu con giác mã một sừng đạp không mà đi, có thể lên cao xuống thấp.
Chiếc xe này rất lớn, chỉ riêng thùng xe này đã có diện tích chừng bốn mươi thước vuông, bất kể địa hình phức tạp nào cũng có thể đi như trên đất bằng.
Mà giờ khắc này không có người khống chế, xe ngựa một đường chạy nhanh về phía trước.
Hai bên thùng xe để lại những vết đao kiếm rất bắt mắt.
Tông Thủ chỉ cảm thấy mắt hoa lên một cái, hắn ngồi co quắp lại trên cái giường phủ lông nhung thiên nga.
Giác mã một sừng là tinh thú đã thuần hóa, xe là Phiên Vân Xa, hai thứ này chỉ xuất hiện ở Vân Giới một vạn hai nghìn năm trước kia, hẳn là đồ cổ đây.
Sau khi suy nghĩ một chút, trong đầu của hắn liền hiện lên liên tiếp hình ảnh của ký ức.
Nó là những mảnh nhỏ không trọn vẹn, trong đó có rất nhiều chữ, cũng có không ít người. Bỗng nhiên tập võ, bỗng nhiên đọc sách, nhìn thấy chém giết sinh tử, mắt thấy người phi thiên độn địa. Cuối cùng là một cự sơn nguy nga xuyên thẳng lên trời, một cái thư viện to đùng chiếm hơn phân nửa cái hồ.
Cảm giác lạ lẫm lại quen thuộc, lại lờ mờ có chút sợ hãi, tâm tình của hắn thật sư cổ quái và phức tạp.
Sâu trong ký ức của hắn chỉ còn một đoạn ký ức gần như hoàn hảo, nó gồm có vô số văn tự huyền bí tổ hợp cùng một chỗ cấu thành một quyển sách nguyên vẹn.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *