Tác giả: Thần Đông
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Trong vũ trụ bao la, sự sinh diệt của một thiên hà chỉ là trong một sát na chớp nhoáng nhất thời.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, luôn có một loại cảm giác bi thương kết cục không định, ngàn năm sau ta và ngươi sẽ ở nơi nào?
Đất nước, ánh lửa của nền văn minh và trái đất chỉ là một hạt bụi trong thâm không.
Một khoảnh khắc trên bầu trời đầy sao, một ngàn năm trên thế giới.
Tiếng hót của côn trùng chỉ có trong mùa thu, ta và ngươi đều đang tranh đấu để vượt qua.
Rốt cục ở phía cuối thâm không có gì?
Đoàn tàu đi xa, kéo theo bao nhiêu lá rụng khô héo ở bên trong tiếng rung rung của đường ray, cũng mang theo cái hiu quạnh của mùa thu.
Vương Huyên nhìn chăm chú, cho đến khi đoàn tàu dần khuất bóng, hắn mới thu hồi ánh mắt, lại tiễn thêm vài bạn học.
Lần tạm biệt này sẽ là mỗi người một nơi, không biết phải qua bao nhiêu năm nữa mới có thể gặp lại nhau, thậm chí có một số người sẽ không bao giờ gặp lại nhau.
xung quanh, có người vẫn còn chậm rãi vẫy tay, hồi lâu chưa buông, cũng có người trầm mặc, rất là đa cảm.
Mọi người cùng nhau trải qua bốn năm đại học, tình nghĩa tích lũy luôn có một chút khó vứt bỏ.
Ánh tà dương chiếu xuyên qua những chiếc lá vàng đang rơi, bóng sáng lốm đốm, dệt ra cảm giác bao nhiêu năm thang trôi qua.
Một cô gái thanh tú xoay người sang chỗ khác, âm thầm lau nước mắt sau cặp mắt kính.
Ở thời đại đặc biệt này, sau khi bọn họ tốt nghiệp sẽ trở về nơi của riêng mình, có thể cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Gió thu thổi qua, lá vang lộn xộn, bay lả tả.
Vào mùa này, có người không được như ý, có người đắc ý.
Tốt nghiệp bốn tháng, có người ở lại thành phố này, tiền đồ xán lạn, cũng có người đang thấp thỏm kiên trì chờ đợi, mà càng có nhiều người trở về quê cũ trong sự thất vọng.
Vương Huyên đang đi trên đường trở về, cũng suy nghĩ bản thân sẽ đi theo con đường nào.
Đường phố cổ xưa, cây ngô đồng bên đường rụng lá thành từng mảng lớn phủ đầy trên mặt đất.
Có người đi bên cạnh hắn, bất bình thay cho hắn: “Không ai giữ cậu lại luôn, tại sao lại như vậy? Bọn họ bỏ cậu như vậy mà xem được à!”
Với tư cách là bạn thân và bạn cùng trường, trong mắt của Tần Thành, hễ là có danh ngạch đều không thể tránh khỏi Vương Huyên, tất nhiên hắn sẽ được chọn.
Sau khi có kết quả, rất nhiều người tâm tình phức tạp, Vương Huyên thế mà lại không được chọn.
“Không nói tôi nữa, cậu thế nào, có kết quả chưa?” Vương Huyên hỏi cậu.
Tần Thành nhỏ giọng nói với hắn, trong nhà nhờ quan hệ, có thể đến được Tân Nguyệt.
“Tân Nguyệt, bên kia không gian sâu à, không biết sau này chúng ta có gặp lại hay không.” Vương Huyên dừng bước, bạn chí cốt bên cạnh cũng sắp đi xa rồi.
Dáng người của hắn cao lớn, cũng không gầy yếu, cân đối mạnh mẽ, trong ánh chiều tà, trên người mạ lên một lớp ánh sáng màu vàng nhạt, một đôi mắt trong veo mà có thần.
“Tôi sẽ trở về, nhất định còn có thể gặp nhau.” Tần Thành là người cảm tính, khó bỏ quê hương, nhất là khi nghĩ đến rất khó gặp lại bạn chí cốt, trong lòng liền có chút không dễ chịu.
“Khi nào về thì gọi tôi nha!” Vương Huyên dùng sức ôm lấy bả vai của cậu.
……..
HPaudiotruyen xin cám ơn!!!










