Tác Giả: Minh Tiến
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Truyện xoay quanh thế giới thần tiên đầy ảo mộng, là những lý thuyết, những câu chuyện về việc tu tiên học đạo. Tu tiên giới vốn đa hình vạn trạng, cách tu luyện cũng như công pháp đả tu lại càng như biển mênh mang. Tiên-Ma-Phật-Nho-Yêu đều có cách tiềm tu đặc biệt riêng, phàm là tu sĩ thì đều chung một mục đích chính là hướng tới trường sinh, sau đó là phi thăng linh giới.
Phải ai cũng muốn đi đến cuối cùng trên con đường tu luyện này, muốn thông thạo võ học, muốn thực sự tinh thông nhưng lại cũng muốn có được sự an nhiên giữa đời. Nhưng đường đi đến thành công, đến đích đâu phải chỉ phẳng lặng mà còn có rất nhiều chông gai, nhiều khó khăn, thử thách, liêu có phải ai cũng sẽ đi đến cuối cùng. Mộng tu tiên ai mà chẳng ấp ủChí hoàn thành biết có mấy ai hay
Đọc truyện để thấu hiểu chân lý này, và đồng hành trên con đường tu tiên học đạo nhé!!!
HPaudiotruyen xin cám ơn!!!
Ngoại thành U Châu, nơi hoang sơn. Vốn nơi này là một khu rừng cổ thụ lâu đời, xưa nay hiếm có người vào ra. Khu vực núi đá bên trong còn hoang sơ vô cùng, đã ngàn năm có lẻ chưa có ai bước chân tới nơi đây. Nếu như mọi ngày, đơn thuần chỉ là có những bầy khỉ truyền cành hay đám sóc ríu rít đuổi nhau thì hôm nay phát sinh sự lạ.
Lão ma đầu, đứng lại cho ta!
Một thanh âm nam nhân vang lên xé tan vẻ u tịch của khu rừng. Thân nam nhân này mặc một bộ đạo bào màu vàng, đang cưỡi trên một cây cổ kiếm phát ra ánh sang đỏ rực. Xé gió lao theo một đạo lam quang phía trước, một đỏ một lam đã truy đuổi nhau mấy ngày trời.
“Hừ! Lão phu đâu phải trẻ con lên ba.” Từ trong ánh lam quang, một lão già tóc bạc trắng đang cưỡi trên một cành Trúc Ngọc lẩm bẩm, dồn thêm pháp lực vào thân Trúc. Đạo lam quang càng sáng rực rỡ thêm, tăng tốc gấp đôi mà lao đi.
Lão già tóc bạc này cùng nam nhân phía sau đều là tu tiên giả. Lão tên gọi Nam Thiên, thân là đại Trưởng lão của Băng Ngọc cung, một môn phái có môn bài xếp hàng đầu trong giới tu tiên ma đạo. Lão năm nay đã ngót ngét ba trăm tuổi, lực đạo cũng đạt tới Kết Đan hậu kỳ đỉnh phong, chỉ cần có gắng thêm một chút nữa là có thể đạt tới cảnh giới giả Anh. Thân là tu sĩ ma đạo, thế nên việc tu luyện cũng đa phần theo hướng âm u, hiếu sát. Phàm là người của Băng Ngọc cung, thì đều tu ma đạo, mà biện pháp tu luyện pháp khí đều dùng tới hồn phách tu sĩ đồng cấp hoặc máu huyết nhân loại.
Lão ma đầu, hôm nay ngươi đừng hòng thoát khỏi tay ta!
Nam nhân phía sau hô lớn, thân người hơn chùn xuống một chút. Tức thì thanh cổ kiếm hồng quang đại phát, điên cuồng lao theo phía sau đạo lam quang.
Bạch Thiên Trường, lão phu với ngươi không thù không oán. Sao ngươi cứ cố ý gây khó dễ cho lão phu? Ngươi đừng ỷ vào thân phận là Thiếu chủ của Lam Nguyệt cốc mà được thế làm càn, lão phu dù sao cũng là Trưởng lão của Băng Ngọc cung. Ngươi đừng quên!
Lão giả vừa nói không ngừng nghỉ, vừa vận lực vào thanh Trúc Ngọc điên cuồng lao đi. Nam tử tên gọi Bạch Thiên Trường khẽ nhếch miệng cười nhạt, đạo hồng quang càng phát sang mạnh mẽ, bám theo lam quang sát nút. Y là thiếu chủ của Lam Nguyệt cốc, bài danh đứng thứ 3 trong cửu đại tông môn tu tiên tại U Châu. Lại nói về lão giả áo đen này, hôm nay không biết có phải là ngày xui xẻo của y hay không, hay sáng ra y bước nhầm chân trái ra khỏi động phủ. Tu tiên giới vốn đa hình vạn trạng, cách tu luyện cũng như công pháp đả tu lại càng như biển mênh mang. Tiên-Ma-Phật-Nho-Yêu đều có cách tiềm tu đặc biệt riêng, phàm là tu sĩ thì đều chung một mục đích chính là hướng tới trường sinh, sau đó là phi thăng linh giới. Chỉ là thường ngày các tu sĩ thường tránh đụng độ nhau, nhưng không hiểu sao tới lượt lão giả này ra khỏi động phủ tu luyện ma công thì bị thiếu chủ của Lam Nguyệt cốc bắt gặp, hai bên giao chiến. Cuối cùng thì lão giả thua, đối thủ đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ, phải giở phi hành mà đào tẩu, nhưng mà vị thiếu chủ kia nào có cho ý lão toại nguyện. Cũng lập tức xuất ra phi kiếm mà đuổi theo lão, tới nay cũng ròng rã ba ngày ba đêm.
Bạch Thiên Trường đuổi theo lão giả áo đen ròng rã ba ngày, xong lúc này vẫn chưa thể bắt kịp đối phương. Không phải vì tu vi y kém hơn lão mà vì phi hành của lão có phẩm chất cao hơn Thiên Hỏa kiếm của hắn một bậc. Y lôi ra từ túi trữ vật bên hông ra một lọ đan dược, dốc ra một viên đan màu trắng như tuyết đem nuốt vào, sao đó tập trung pháp lực lên phi kiếm mà lao đi. Lão giả áo đen lúc này cũng không khác gì kẻ truy đuổi mình, từ ngực áo lôi ra một cái lọ nhỏ màu trắng muốt, khẽ nhỏ ra một giọt nước trong veo vào miệng. Nếu Bạch Thiên Trường nhìn thấy hành động này của lão giả chắc hắn lăn ra mà ngất mất. Thứ lão giả vừa dùng chính là Vạn Niên Linh Dịch, là vật phẩm thế gian kì trân khó gặp, Tuyết linh đan của hắn so với thứ này chỉ là đồ bỏ.









