Giám Đốc Phòng Làm Việc Nhân Giới

Truyện Audio Giám Đốc Phòng Làm Việc Nhân Giới

Tác giả: Ngũ Hành Khuyết Tệ

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Đô Thị, Linh Dị, Trinh Thám
Tôi bị kéo vào một nhóm WeChat mà không thể rời nhóm, chủ nhóm là Diêm La Vương, tên của các thành viên trong nhóm vô cùng kỳ lạ, mà tên của tôi cũng bị người khác đổi thành: Giám đốc phòng làm việc nhân giới.
Tôi vui mừng hớn hở thừa kế một căn nhà, sau đó khóc lóc lăn ra khỏi biệt thự lớn, ai muốn thì bán cho người đó với giá năm mươi xu.
Không ngại nói cho bạn biết bên trong có quỷ.
Tôi tên Biệt Lý, gần đây phiền phức thi nhau tìm tới cửa nên tâm trạng không tốt, vì vậy đừng để ý đến tôi.
**
“Anh nói hồn phách của anh ở trên người tôi?” Hai mắt Biệt Lý phát sáng, phương thức cua gái mới lạ như vậy cũng rất hiếm gặp.
Văn Khúc gật đầu.
Sau đó, Biệt Lý kẹp cổ Văn Khúc hỏi: “Anh có biết có qua có lại mới toại lòng nhau không? Anh chọc ghẹo tôi trước, tôi phải gả cho anh. “
Văn Khúc nhíu mày: “Tôi không chọc ghẹo cô. “
Biệt Lý cười nói: “Ồ, đó không phải vấn đề. Tôi ngủ với anh, anh phải cưới tôi. Anh có nhận không?”
Văn Khúc suy nghĩ một lúc, thừa nhận.

“Alo, chào ngài, tôi nhìn thấy cho thuê phòng ngài dán, bây giờ còn cho thuê không? Giá thuê nhà gồm một phòng ngủ và một phòng khách ở khu dân cư Hợp Phong này là bao nhiêu vậy?”
Thời điểm cuối thu đầu đông, mái tóc ngắn của cô gái đứng bên cạnh bảng thông báo ngoài cổng khu dân cư bị gió thổi ngược, cuối cùng cô dứt khoát co rụt cổ lại, ngồi xổm xuống dưới bức tường phía sau.
Cô vẫn cầm điện thoại trong tay thương lượng giá cả: “Thuê ít nhất nửa năm sao? Không thành vấn đề. Nhưng một tháng hai nghìn thì hơi đắt đấy…”
Giọng nói của người phụ nữ trung niên ở đầu kia điện thoại nghe khá đanh đá chua ngoa, quả quyết nói: “Hai nghìn còn chê đắt? Cô đi hỏi xem, đều là giá này. Nếu cô thuê thì đến gặp mặt ký hợp đồng, không thuê thì thôi.”
Biệt Lý trực tiếp ngắt điện thoại, than thở nghĩ thầm: Được, bà có nhà bà là đại gia, tôi đây không đủ khả năng hầu hạ đại gia.
Cô tức giận thở mạnh, vừa mới đứng lên thì thiếu chút nữa bị một cơn gió tây quật ngã xuống mặt đất, đành phải ôm chặt bả vai, rụt cổ vào trong, men theo chân tường chạy ra ngoài.
Cô đi bộ về nhà với đôi mắt bị gió thổi mờ, hai chân run đến mức gót giày có thể gõ ra một bản nhạc giao hưởng trên mặt đất, ấm áp trong phòng khiến cô rùng mình, chủ cho thuê nhà nghe thấy tiếng động, từ trong phòng đi ra, vừa thấy cô đã nói: “Vừa rồi có người tới tìm cháu, còn để lại một tấm danh thiếp.”
Sau khi đưa danh thiếp, bà do dự hỏi: “Chừng nào thì cháu có thể tìm được phòng ở? Ôi chao, cháu xem, thực sự không phải dì muốn thúc giục cháu, nhưng con dì cũng sắp trở lại rồi, dì còn muốn giục nó nhanh chóng kết hôn…”
“Cháu biết, không phải cháu vừa mới đi tìm phòng trở về sao. Chỉ hai ngày, hai ngày nữa cháu nhất định sẽ chuyển đi.”
Biệt Lý cầm danh thiếp nằm lên giường, lật qua lật lại nhìn tấm danh thiếp mấy lần, xác định cô chưa từng nghe qua tên viết bên trên.
Nhìn chằm chằm số điện thoại được in bên dưới tên một lát, Biệt Lý có chút nghi ngờ đối phương là người dẫn mối, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp độc thân thì lập tức tiến tới phát một tấm thẻ cho người ta rồi hỏi đối phương có cần tìm công việc hay không.
Hay là cứ gọi hỏi thử một chút? Nhỡ đâu không phải thì sao? Nhỡ đâu kiếm được nhiều tiền thì sao? Hừ!

Nhu cầu kiếm tiền cấp bách khiến cô tay nhanh hơn não bấm điện thoại, giọng nói nhỏ nhẹ cẩn thận đến mức ngay cả cô cũng phải đảo mắt xem thường chính mình trước: “Chào ngài, tôi là Biệt Lý, đúng vậy, tôi vừa từ bên ngoài trở về thì thấy danh thiếp ngài để lại.”
Một người đàn ông nhận điện thoại, nói chuyện rất chuyên nghiệp: “Chào ngài, tôi là luật sư của công ty luật Đông Phương, tôi họ Phương, nhận ủy thác của ông Nguyên Vĩnh Tân về việc xử lý di sản thừa kế, sáng nay ngài không ở nhà, ngài xem khi nào thì tiện gặp mặt?”
Biệt Lý cầm điện thoại trong tay, cánh tay buông thõng bên mép giường, trợn mắt hắng giọng, nghĩ thầm: “Thà anh hỏi tôi có muốn kiếm nhiều tiền không còn tốt hơn.” Cô tràn đầy thất vọng, miễn cưỡng khôi phục giọng điệu vốn có: “Anh tìm nhầm người rồi, tôi không có cha mẹ.”
Vừa nói đến di sản đã biết không liên quan gì đến cô.
“Không nhầm, cô đúng là con gái của ông Nguyên Vĩnh Tân, tình hình cụ thể đợi chúng ta gặp mặt rồi nói, di sản là một căn biệt thự ở hoa viên Lệ Thủy.”
Hai mắt Biệt Lý phát sáng ngồi bật dậy, một căn biệt thự ở hoa viên Lệ Thủy?
“Bây giờ tôi có thời gian, nếu tiện thì lát nữa gặp đi?”
Cúp điện thoại, Biệt Lý nhảy bật khỏi giường, nhìn màn hình điện thoại, vuốt lại cái đầu ổ gà của mình, nhìn chằm chằm hồi lâu, lẩm bẩm: “Ha, tôi biết ngay nhất định thân phận của tôi không đơn giản mà, hóa ra là phú nhị đại của hoàng gia lưu lạc bên ngoài, đây là thử thách của gia tộc, tôi hiểu, dựa theo thông lệ, kế tiếp tôi sẽ lấy một người chồng giàu có đẹp trai và đi lên đỉnh cao của cuộc đời!”
Nghĩ lại thật đúng là có chút kích động.
Cô còn muốn để bản thân ăn mặc giống một người dù lưu lạc bên ngoài nhưng vẫn mang lại cảm giác có khí chất quý tộc như cũ, ít nhất có thể lừa gạt người khác. Kết quả lục lọi khắp tủ quần áo thì bộ đang mặc trên người vẫn gọn gàng nhất, đành phải bất đắc dĩ mở cửa ra khỏi nhà.
Biệt Lý sống ở cô nhi viện từ nhỏ, họ “Biệt” hiếm thấy này cũng là cô nhi viện lấy theo thứ tự trong trăm họ của Trung Quốc để đặt cho cô.
Bây giờ bỗng nhiên có tin tức của cha mẹ đẻ, hơn nữa hai người bọn họ đều đã mất, tạm thời còn chưa xác định được rốt cuộc có phải cha mẹ cô hay không, Biệt Lý cũng không biết mình nên dùng tâm trạng gì để nghĩ về chuyện này, may mắn thay hiện tại có một việc quan trọng hơn chuyện xảy ra trước mắt —— nhà ở.
Vào thời điểm cô sắp bị đuổi ra khỏi nhà, lại có một căn biệt thự đang vẫy tay với cô.
Vẫy tay——

HPaudiotruyen xin cám ơn!!!

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *