Truyện Audio Dị Thế Đạo Môn

Truyện Audio Dị Thế Đạo Môn

Tác giả: Thanh Phong Tiểu Đạo Đồng

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Thể loại: Huyền Ảo Hài Hước Hệ Thống Dị Giới
Thế giới này có Thần, có Quỷ, có Đại nho tài hoa ngút trời, có Tu sĩ tung hoành thiên hạ.
Một Thanh niên mang theo Đạo Môn hệ thống giáng lâm thế giới này, lập Đạo đình, phong Thần minh, giương Thiên địa chính khí!
Số chương 1304

Trong một mảnh núi rừng rậm rạp, một con lợn rừng ăn uống no đủ thảnh thơi dạo bước, đột nhiên nó bước hẫng một cái, bịch một tiếng rớt xuống, trên mặt đất xuất hiện một cái hố lớn.
Éc! éc!
Sau đó là âm thanh kinh hoàng chói tai từ trong hố lớn truyền ra.
Không lâu sau đó, một tiểu đạo sĩ mặc đạo bào từ ngọn cây phía xa bay vọt tới, thân ảnh phiêu dật như chim, nhẹ nhàng rơi xuống trước miệng hố.
Tiểu đạo sĩ cúi đầu nhìn lợn rừng eng éc bên trong, cảm thán nói:
– Ai! Trăng có sáng có đục, có tròn có khuyết, heo cũng có phúc họa tương y, hôm nay ngươi rơi vào trong hố này, chính là do tội nghiệt ngươi tạo ra trước đó. Điều bần đạo có thể làm, cũng chỉ là cố hết sức siêu độ ngươi một phen. Vô Lượng Thiên Tôn!
Tiểu đạo sĩ rút trường kiếm bên hông, bang một tiếng, trường kiếm rời vỏ, kiếm quang tuyết trắng lóe lên, lợn rừng kêu thảm té nhào vào giữa hố, mùi máu tanh tràn ra.
Tiểu đạo sĩ mừng rỡ nhảy xuống ôm lợn rừng lên, sau đó lại dùng lá cây đạy kín miệng hố lại, hai chân nhanh chóng dảo bước, ôm lợn rừng chạy như bay, đêm nay có thịt lợn ăn rồi a.
Tiểu đạo sĩ chạy một mạch mấy dặm, vòng qua một khu rừng liền thấy một cái đạo quán trên sườn núi, bảng hiệu đạo quán viết ba chữ, tựa như phù lại như họa, kể cả là không biết chữ, nhìn qua cũng có thể hiểu được ý của nó “Tam Thanh quan”.
Tiểu đạo sĩ ôm lợn rừng vào đạo quán, thuần thục lột da cạo xương, thổi lửa nấu thịt.
Ăn uống thoải mái một phem, tiểu đạo sĩ lại nằm trên ghế dài trong viện, xuất thần nhìn ra ngoài, một hồi sau mới lấy lại tinh thần, gãi gãi đầu thì thầm nói:
– Đạo Tổ a! Ngài muốn truyền đạo thì cũng nên tìm đạo sĩ chính thống một chút! Lại để một kẻ phàm tục như ta tới thế giới này truyện đạo, ngài đến cùng nghĩ thế nào vậy a? !
Tiểu đạo sĩ họ Lý, tên Bình An, từ cái tên thôi cũng có thể thấy cha mẹ hắn mong đợi đối với hắn thế nào, mà Lý Bình An cũng không làm cha mẹ hắn thất vọng, tuổi nhỏ đã đạt được đại thành tựu trong chuyên ngành “số học”, hai mươi tuổi trong một lần ăn may trúng lớn, lập tức nghỉ hưu dưỡng lão yên ổn sinh hoạt, trở thành tồn tại người người ngưỡng mộ, không có gì thì lại tụ tập với đám cụ ông, cụ bà đánh bài, nhảy múa… sinh hoạt thực sự quán triệt hai chữ Bình An.
Có lẽ là quá mức bình an, cho nên ông trời cũng muốn chơi hắn một vố, một đêm tỉnh lại đã thấy mình ở một nơi xa, xuyên hẳn tới thế giới khác, thậm chí còn kèm theo một cái Hệ thống Phát Dương Đạo Môn, ngoài ra còn kèm cả một tòa Tam Thanh quan.
Vừa tới thế giới này, Lý Bình An vốn còn kích động vì có thể thành tiên thành tổ, nhưng qua ba tháng gian nan sinh hoạt, hiểu được thế giới này vốn không có tồn tại của Đạo môn, lập tức ngẩn cả người.
Qua ba tháng dẫn dắt của Hệ thống, Lý Bình An đã học được niệm kinh, học được mặc đạo bào, học được tự nấu cơm, học được dâng hương, cũng thông qua đó mà được ban thưởng Bồi Nguyên đan cùng Luyện Khí quyết, vinh quang trở thành cao thủ võ lâm.
Sáng sớm hôm sau, Lý Bình An kéo cánh cửa cũ kỹ mở cửa phòng, từ trong phòng bước ra ngoài, rửa mặt xong mới bước tới đại điện, trong đại điện cung phụng tượng Tam Thanh, không biết làm từ chất liệu gì, nhìn qua lại rất uy nghiêm.
Lý Bình An đi tới trước bồ đoàn, hai tay rút ra ba cây hương dài, cung kính bái ba lần, lại cắm hương vào trong đỉnh, quỳ gối trên bồ đoàn nói:
– Đạo Tổ tại thượng, đệ tử đã tới thế giới này ba tháng, trừ lúc xuống núi nghe ngóng được chút tin tức, ngoài ra nửa điểm tiến triển cũng không có, đệ tử cũng chưa từng làm đạo sĩ, cũng không biết phải nên làm thế nào, cho nên dự định chủ động xuất kích xuống núi, vì bách tích mà bài ưu giải nạn, xin Đạo Tổ phù hộ chuyến này… có thêm mấy tên du côn lưu manh tới gây sự a! còn đám chó hoang, lợn rừng gì đó… càng nhiều càng tốt!
Yêu ma quỷ quái thì thôi, ta còn chưa biết khu ma hàng quỷ, lúc đó chẳng may bị đánh chết, chẳng phải là mất mặt ngài sao, cầu ngài phù hộ.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *