Tác Giả: Cực Địa Phong Nhận
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Nhân vật chính Dương Thiên là một thiếu niên 18 tuổi bị bệnh béo phì từ nhỏ, thân cao mét tám nhưng lại nặng tới 150 ký, đương nhiên hắn trở thành đối tượng bị các bạn cùng lớp trêu chọc.
Ngày nọ hắn viết bức thư tình cho lớp trưởng xinh đẹp, nhưng còn chưa kịp đưa đã bị tên cao phú soái đáng ghét trong lớp đọc oang oang cho mọi người cùng nghe. Dương Thiên bình tĩnh lấy lại bức thư nhưng trong lòng rất buồn bèn chạy một mạch ra biển. Tại đó, hắn nhặt được một hạt châu thần bí, và con đường tu luyện của Dương Thiên cũng bắt đầu từ đây.
Việc đầu tiên Dương Thiên làm sau khi có hạt châu là luyện thể. Hắn dùng năng lực điều khiển nước mà hạt châu cho để kiếm món tiền đầu tiên trong đời, sau đó là những khoản tiền lớn hơn, vừa giúp đỡ cha mẹ trả nợ vừa mua thuốc đông y về chữa trị thân thể.
Nhờ sự nỗ lực chăm chỉ tu luyện không ngừng, Dương Thiên từng bước đi trên con đường tu tiên tại đô thị. Hắn lặng lẽ trở thành cường giả, vừa bảo vệ những người hắn yêu thương vừa trừng phạt những kẻ xấu xa trục lợi.
Trong Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị, nếu có đôi lúc bạn cảm thấy Dương Thiên trẻ trâu hay nông nổi, xin hãy nhớ rằng hắn chỉ là một đứa trẻ 18 tuổi mà thôi. Hắn chịu khổ nhiều nên tính tình trầm lặng hơn những đứa trẻ khác nhưng không có nghĩa hắn đã là người trưởng thành chững chạc.
Cường giả đều phải vấp ngã đôi lần để rồi lại kiên cường đứng lên, nếu con đường tu tiên mà bằng phẳng thì đã chẳng ai thích tiên hiệp đến vậy. Nhiều người chê trách tính cách của Dương Thiên nhưng mình lại cho rằng tác giả xây dựng phương hướng phát triển tính cách như vậy rất hợp lý.
Văn phong truyện cũng là một điểm mạnh. Khác với những bộ sảng văn vả mặt có lối viết gãy gọn cụt lủn như thể điểm văn của tác giả chưa bao giờ trên 5 điểm, thì câu cú trong Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị được trau chuốt hơn hẳn, tình tiết liền mạch không cố ý câu chữ làm độc giả khó chịu, cũng không phát triển quá nhanh và phi thực tế.
Truyện không thiên về tu luyện mà còn chú trọng vào các mảng tình cảm gia đình, anh chị em, tình cảm nam nữ, các yếu tố về kinh doanh làm giàu, dị năng giả… khiến nội dung cốt truyện bao quát và thú vị hơn.
Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị.
Số chương 2533
HPaudiotruyen xin cám ơn!!!
“Keng keng keng…”
Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào.
Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả.
Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả.
Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái.
“Mọi người yên lặng một chút.”
Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ.
Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn.
(Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai)
Trương Tiến nhìn thấy mọi người đều chú ý về phía này thì gương mặt nở một nụ cười tự mãn. Cậu ta lấy từ trong túi ra một tờ giấy màu đỏ hình vuông, bên trên còn vẽ một hình trái tim. Rõ ràng đây là một bức thư tình.
Trương Tiến muốn tỏ tình? Các bạn học thầm nghĩ.
Lúc này, tất cả mọi người đều không chú ý tới một thanh niên mập mạp ngồi ở góc tường đột nhiên tái mét mặt mũi.
“Chào cậu, Tần Ngữ Huyên, từ khi nhìn thấy cậu trong lễ khai giảng hồi lớp mười đến giờ thì tớ đã thích cậu rồi…” Trương Tiến đọc bức thư vô cùng diễn cảm, chỉ là ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía một người bạn học, khóe miệng nhếch lên một tia châm chọc.
“Oa, lãng mạn quá!”
“Nếu như đối tượng tỏ tình của Trương Tiến là tớ thì tốt biết bao.”
Các nữ sinh thấp giọng bàn tán, ánh mắt nhìn về phía nữ sinh đang ngồi ở vị trí trung tâm.
Nữ sinh đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, gương mặt không hề trang điểm nhưng lại thuần khiết và xinh xắn vô cùng. Đây là lớp trưởng của lớp 18- Tần Ngữ Huyên, cũng là hoa khôi của Nhất Trung huyện A. Hơn nữa, còn có tin tức là gia đình Tần Ngữ Huyên rất giàu, thậm chí còn giàu hơn cả gia đình Trương Tiến.
Lúc này, gương mặt Tần Ngữ Huyên hơi nhăn lại. Tần Ngữ Huyên là người có tính cách lạnh lùng, một ngày không biết nhận được bao nhiêu lời tỏ tình, thế nên bây giờ nghe Trương Tiến nói vậy cũng không nói câu nào.
Bên ngoài cửa sổ cũng chật kín người, có người còn chạy thẳng vào lớp 18 để xem kịch hay. Một người có quan hệ tốt với Trương Tiến còn trêu ghẹo cậu ta: “Ái chà, Trương Tiến, không tồi nhé, tỏ tình với nữ thần à?” Nhưng mà khi cậu ta nhìn sang phía Tần Ngữ Huyên thì lập tức không dám nói thêm gì nữa.
Nhắc đến Tần Ngữ Huyên thì phải nói là toàn bộ nam sinh của Nhất Trung là hơn một nghìn người thì có đến hơn một nửa thích Tần Ngữ Huyên.









