Cực Đạo Thiên Ma

Truyện Audio Cực Đạo Thiên Ma

Tác giả: Cổn Khai

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Ta là Lộ Thắng, một người từng sống an nhàn ở thế giới hiện đại. Nhưng sau một lần uống say, ta tỉnh dậy ở một nơi xa lạ đầy rẫy yêu ma và quỷ quái. Thế giới này không hề bình yên; từ gia tộc giàu có nhất nhì như Từ gia, cũng chỉ trong một đêm bị diệt môn. “Từ gia… nhà Từ đại nhân… bị diệt môn rồi!!” – những tiếng hét kinh hoàng vẫn vang vọng trong đầu ta. Để sống sót, ta phải học võ công từ Triệu bá và khám phá những bí mật đáng sợ ở thế giới này. Đoạn đường phía trước đầy rẫy nguy hiểm, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác!
Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Cực Đạo Thiên Ma (Dich)!

Gió lạnh như đao, tuyết lớn bay tán loạn.
Lộ Thắng vừa mở mắt đã thấy mình ngồi trên một chiếc xe ngựa màu vàng xám, thùng xe hơi lắc lư, bên cạnh có tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của một tiểu cô nương.
Bên ngoài thùng xe, là từng mảng tiếng người ồn ào huyên náo.
Có tiếng rao hàng, tiếng la hét, tiếng hò reo, còn có tiếng cười đùa của trẻ con.
Lộ Thắng thở dài thật sâu.
Hắn biết mình không thể quay về, từ một lão già ăn uống no say chờ chết trong doanh nghiệp nhà nước, sau một lần uống say, tỉnh lại đã đến thế giới này, đến nay đã được năm ngày.
Hắn hít mũi một cái, trong không khí có mùi rượu, bánh nướng, cùng mùi trái cây chiên.
“A, rượu Bạch Quế của Quế Hoa Phường càng ngày càng thơm.”
Tiểu Xảo, thị nữ thiếp thân trong xe, lên tiếng, giọng nói non nớt.
Tiểu Xảo năm nay mới mười hai tuổi. Thêm vào đó trời sinh gương mặt trẻ con, vóc dáng nhỏ nhắn. Nhìn qua không khác gì đứa trẻ mười tuổi. Khuôn mặt nhỏ mũm mĩm, trắng hồng, mặc váy bông nhỏ màu xanh lá, trong tay còn đang xoa xoa sợi dây cột tóc chuẩn bị xuống xe cho Lộ Thắng.
Loại dây cột tóc này được chế tạo từ vỏ cây giao thụ rất đắt tiền, sẽ tự nhiên tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, nhưng điểm không tốt duy nhất, là khi trời lạnh sẽ cứng lại, cần dùng tay nóng xoa cho mềm ra.
Lộ Thắng cười cười, không nói gì.
Xe ngựa rất nhanh đã dừng lại.
Hắn vén rèm xe bước xuống, con đường lát từng khối gạch đá xanh màu xám trắng, mỗi khối đều to bằng chậu rửa mặt.
Trên đường xe cộ qua lại, còn có người dắt ngựa đi qua đi lại.
Tiểu thương cùng các cô nương tiểu thư đi dạo chơi, các vị phu nhân không kiêng kị chút nào, thoải mái cười nói rôm rả.
Lộ Thắng ngẩng đầu nhìn tửu phường trước mặt.
Tấm biển màu trắng hình chữ nhật, ở giữa viết ba chữ to rồng bay phượng múa: Quế Hoa Phường.
“Lộ đại công tử tới rồi! Mời vào trong! Gian chữ Giáp vẫn giữ cho ngài đấy ạ!” Một tiểu nhị tươi cười tiến lên đón.
Lộ Thắng gật đầu, ra dáng công tử nhà giàu, nhận lấy chiếc quạt giấy trắng viền bạc từ tay Tiểu Xảo, khẽ phe phẩy, mặt quạt mở ra, bên trên là một bức tranh sơn thủy hữu tình, núi non trùng điệp, sáng tối đan xen, còn có đề từ phóng khoáng, vừa nhìn đã biết là bút tích của bậc đại gia.
Hắn quen đường dẫn lối đi theo tiểu nhị vào tửu phường.
Tửu phường chia làm hai tầng, đại sảnh tầng một lúc này có không ít người đang ngồi nghe ca hát.
Một thiếu nữ áo xanh đứng ở giữa gian phòng, giọng hát trong trẻo, bên cạnh còn có một nữ tử trung niên gảy đàn tỳ bà.
Nàng đang hát một bài Tam Hội Truyền, kể về chuyện tình đẹp nhưng buồn của vị tướng quân xuất chinh và hồ nữ nơi rừng sâu.
Đáng tiếc thực khách nơi đây phần lớn đều là hạng người thô lỗ, chỉ có vài ba vị công tử văn nhân là hiểu được, còn lại đều làm như không thấy hai người. Tiền thưởng đương nhiên cũng chẳng được bao nhiêu.
Lộ Thắng dừng bước, thấy tầng một náo nhiệt như vậy, hắn dứt khoát tìm một chỗ trống ngồi xuống.
“Là ai gọi bài Tam Hội Truyền vậy?” Hắn thuận miệng hỏi tiểu nhị một câu.

Địa vị của hắn ở Quế Hoa Phường không hề tầm thường, có thể nói nếu ví Quế Hoa Phường như câu lạc bộ giải trí cao cấp ở thời hiện đại, vậy hắn chính là khách VIP thượng đế, một năm tiêu ít nhất cũng phải mấy chục vạn lượng bạc.
Mức tiêu xài như vậy, ở một tòa thành nhỏ phía Bắc như Cửu Liên Thành này đã được coi là khách hàng cao cấp nhất rồi.
“Là Chu công tử ạ. Chu Khuyết Chu công tử.” Tiểu nhị nhỏ giọng đáp.
Lộ Thắng cũng không làm khó hắn, phẩy tay cho hắn lui xuống.
Hắn kéo Tiểu Xảo ngồi xuống, ánh mắt đảo qua đám người ở tầng một, rất nhanh đã nhìn thấy một vị công tử gầy gò, mặt mày xanh xao, mặc áo trắng, tay cầm một chiếc quạt xếp lá sen màu vàng chóe, lắc lư nhẹ nhàng.
“Chắc lại là nhắm trúng cô nương ca nữ kia rồi.” Lộ Thắng lắc đầu.
“Lần trước đại công tử đã cảnh cáo hắn ta rồi, tên kia thật là xấu xa!” Tiểu Xảo bĩu môi, bất mãn nói.
Lộ Thắng cười cười, không nói gì thêm. Bắt đầu yên lặng nghe hát.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *