Truyện Audio Gian Khách

Truyện Audio Gian Khách

Tác Giả: Miêu Nị

Thực Hiện HPaudiotruyen

Truyện kể về Hứa Nhạc, một thằng bé mồ côi trên một tinh cầu Đông Lâm, ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Cái tinh cầu Đông Lâm này đã bị cạn kiệt tài nguyên do sự khai thác quá mức trong một khoảng thời gian dài, đến mức gần như đã bị mọi người quên lãng…

Mười năm trước một vụ sập hầm mỏ cuối cùng đã làm chết đi không biết bao nhiêu công nhân của khu mỏ, để lại vô số gia đình phải lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Mười năm sau, một thế hệ cô nhi đầu đường xó chợ đã ra đời, tụ tập lại trên phố, thành một bang hội hắc đạo, tự lực cánh sinh và đi đánh chiếm các khu vực khác. Đó cũng là con đường mà hầu hết các cô nhi đều lựa chọn… Nhưng cũng không phải là con đường của tất cả…

Một cô nhi tên là Hứa Nhạc, đã lựa chọn một con đường khác. Hứa Nhạc, một thằng bé cũng không tính là đẹp trai, cũng không phải xấu xí, tính tình già dặn trước tuổi. Cũng giống như những đứa trẻ bình thường khác, si mê nữ minh tinh màn bạc Giản Thủy Nhi, trong lòng ôm ấp hai lý tưởng lớn của cuộc đời. Một là trở thành thợ sửa chữa cơ khí trên chiến hạm của quân đội. Hai là sống một cuộc đời tốt đẹp, an nhàn đến hết cuộc đời trên cương vị là một nhà nghiên cứu máy móc tại Tinh Quyển Thủ Đô… Sửa chữa máy móc là niềm đam mê cũng là thiên phú của hắn, có thể nói hắn là Thiên tài về máy móc cũng không sai.

Con đường hoàn thành lý tưởng của hắn vốn vô cùng suôn sẻ và theo đúng như những gì hắn mong muốn. Nhưng mà, hắn đã gặp được Phong Dư, một ông chủ cửa hàng sửa chữa cơ khí… Cũng là một thiên tài về máy móc, tràn ngập bí ẩn cùng với bi thương… Phong Dư đã dạy hắn biết bao nhiêu kiến thức về máy móc, cùng với võ thuật để giúp ông ta … săn trộm trâu rừng…

Mười hai năm trước, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, lấy đi tính mạng của hơn một vạn quân nhân…. thủ phạm là một gã Cơ Giáp Sư thiên tài đã bỏ trốn mất, bị ghép vào tội danh phản quốc, liệt vào tội phạm truy nã số một của toàn Liên Bang… 

Số phận của gã tội phạm phản quốc kia và Hứa Nhạc đã vì một nguyên nhân rất nhỏ mà kết nối lại với nhau, làm cho cuộc đời Hứa Nhạc đã hoàn toàn rẽ sang một bước ngoặc mới: Một thân phận mới, một nhiệm vụ mới, một lý tưởng mới…

Những cái mới đó, cùng với kết cuộc của tên tội phạm phản quốc sau 12 năm lẫn trốn sẽ như thế nào??? Hãy cùng xem GIAN KHÁCH, bộ truyện luôn đứng top trong quidian để khám phá ra câu trả lời cho những câu hỏi trên….

HPaudiotruyen xin cám ơn!!!

Biểu Tình Ở Phố Chung Lâu
Nếu từ trên vũ trụ nhìn xuống, Đông Lâm là một tinh cầu xinh đẹp. Bề mặt của tinh cầu là màu xanh lam của nước biển hòa cùng với màu xanh lục vô tận của đồng quê, còn có màu tái nhợt của hầm mỏ khiến cho kẻ khác tim đập nhanh, nhìn như những ngôi sao lốm đốm trên đầu trời, tạo ra cảm giác mông lung, xinh đẹp khó có thể nói lên lời, giống như một bức tranh đã được vẽ ra rất nhiều năm, đã bị thời làm cho tang thương vậy.
Nhưng đối với những người dân và cả đám cô nhi ở Đông Lâm, cái tinh cầu này chỉ toàn đá và đá, ngoài đá tảng ra, cái gì cũng không có. Cho dù là vùng quê màu xanh lục, dưới cặp mắt kiên cường đã dần dần bị biến thành chết lặng của bọn họ, trên thảm cỏ xanh kia chỉ còn lại quá ít tiền tài và vinh quang, ánh mắt của bọn họ thường nhìn xuyên qua những thảm cỏ đó, nhìn thẳng vào số lượng mạch khoáng khiến cho người Đông Lâm khao khát nhất.
Dựa theo quy hoạch hành chính, thì Đông Lâm phải là một đại khu hành chính cấp 2, có cùng đẳng cấp với Tinh Quyển Thủ Đô, bao gồm ba tinh cầu rực rỡ, và Tây Lâm đại khu của Liên Bang. Nhưng ở trong suy nghĩ của những người dân ở Liên Bang, Đông Lâm xa xôi kia, trên thực tế đã sớm bị lãng quên vào một xó. Ngoại trừ trường hợp chính phủ liên bang được thành lập vào 600 năm trước là còn thấy được cái tên Đông Lâm, thời gian rất lâu sau đó, đối với cuộc sống trong xã hội văn minh giàu có của mọi người mà nói, Đông Lâm từ lâu đã không còn tồn tại nữa rồi.
Đông Lâm đại khu chỉ có một cái tinh cầu, Đông Lâm Tinh Cầu, lời này dường như là vô ích, nhưng thật ra lại không phải là lời vô ích, bởi vì cái tên Đông Lâm đại khu tồn tại, đó là do có Đông Lâm Tinh Cầu, vì vậy có thể thấy được, ở trong quá khứ cực kì xa xôi, cái tinh cầu lẻ loi nằm ở khu vực ngoài cùng của Huyền Vu tam giác tinh hệ này, đối với cả xã hội loài người mà nói, có ý nghĩa trọng yếu như thế nào.
Nhưng từ khi các loại khoáng thạch của Đông Lâm đại khu bị khai thác hết, Đông Lâm Tinh Cầu đã dần dần trở thành một tinh cầu hoang vu, ở đây chỉ có đá tảng, không còn khoáng thạch, chỉ có đá tảng.
o0o
Những người có khả năng rời khỏi Đông Lâm, sớm đã bỏ nơi đây mà đi. Dựa vào tài phú tích lũy được và các ‘kỹ năng’ chuyên nghiệp, lại được sự bảo đảm của thân nhân ở Tinh Quyển Thủ Đô hoặc Tây Lâm đại khu, bọn họ đã lấy được chứng minh thư và hộ tịch để có thể rời đi. Họ đã ngồi trên những chuyến bay càng ngày càng ít đi do nguồn sinh lực ngày càng thiếu, rời xa cái địa phương càng ngày càng không có sinh cơ này.
Có thể lấy được hộ chiếu dù sao cũng là số ít người, tinh cầu tàn phế vô dụng này, vẫn duy trì cuộc sống của rất nhiều người như cũ. Ở trong một xã hội mà văn minh vật chất tương đối phát đạt, cuộc sống ấm no sớm đã không còn là vấn đề lo lắng của loài người, cuộc sống của người Đông Lâm Tinh Cầu vẫn còn an ổn như cũ, viện trợ xã hội vẫn giữ vai trò cực kỳ trọng yếu, tiền vẫn lưu thông bình ổn. Thế giới này vẫn có công ty, có sân bay, có xưởng gia công thực phẩm, trạm bảo vệ, trung tâm kết nối máy tính, thậm chí còn có cả một căn cứ quân sự.
Cái gì cần có, phải có, toàn bộ Đông Lâm khu đều đã có, nhưng vẫn không thể he giấu được một cỗ khí tức ảm đạm, già cỗi, cảm giác tiêu điều trên mỗi ngã tư đường, mỗi một tòa kiến trúc. Mọi người đều không có việc gì làm, ra quán cà phê ngồi, nhìn TV mà vẻ mặt càng thêm u ám.
Mấy nghìn năm khai thác khoáng thạch, không ngừng cung cấp tài nguyên liên tục để chống đỡ cho Liên Bang, giống như sông Hoàng Hà vận chuyển chất dinh dưỡng cung cấp cho các bình nguyên. Nhưng lúc này Hoàng Hà cũng đã khô kiệt, biến thành một dòng suối nhỏ tràn đày mùi hôi thối. Xã hội Liên Bang liền quay lại, báo đáp ngược lại, nhưng rõ ràng vẫn còn có phần thiếu thốn. Bởi vì con người cho tới bây giờ không chỉ cần có điều kiện để sống sót, mà còn cần phải cảm thấy hạnh phúc nữa.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *