Truyện Audio Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên

Truyện Audio Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên

Tác Giả: Minh Nguyệt Địa Thượng Sương

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Số chương 2398.
.
Giới thiệu​
Hằng Nga Tiên Tử vì sao nửa đêm bão tố ca, thất tiên nữ vì sao đêm trộm bàn đào, các phương Thần thú vì sao liên tục gặp hắc thủ, mấy trăm tên tiên nhân tập thể nhảy quảng trường múa phía sau lại ẩn giấu đi cái gì?
Đây hết thảy phía sau, là thần tiên rút điên vẫn là đạo đức tiêu vong?
Để chúng ta đi theo tiểu thuyết, đi vào tu rồi giả tiên An Lâm nội tâm thế giới, mở ra thăm dò cùng phát hiện hành trình!

HPaudiotruyen xin cám ơn!!!

An Lâm đứng trên sân thượng, từng cơn gió vù vù tạt thẳng vào mặt hắn.
Hắn nhìn ra sau, ở đó đứng cả một đám đàn ông mặt mày hung ác đang từ từ áp sát lại.
“Khà khà khà, thẳng quỷ, tao xem bây giờ mày còn chạy được đằng nào nữa đây, có giỏi thì mày bay lên trời thử cho tao coi!” Gã đàn ông to con đi đầu cầm một cây gậy sắt, mặt mày ác độc hăm doạ.
An Lâm biết giờ mình đã không còn đường chạy trốn, nhưng nghĩ tới hậu quả khi bị bắt về, người hắn lại run như cầy sấy, cuộc sống như vậy sao người bình thường có thể sống nổi!
Làm sao đây, làm sao đây, nếu mình biết bay thì hay biết mấy…
An Lâm thầm nghĩ trong lòng, bỗng một cơn gió đột nhiên xuất hiện, cuốn người hắn bay lên.
“Hở, hở, hở?”
An Lâm hoảng sợ, hắn đang bay lên thật nè, bị gió cuốn bay thẳng lên trời!
“Mợ nó! Bà mẹ nó, thằng đó biết bay thật hả?” Gã đàn ông to con đi đầu nhìn cảnh này, mặt mày ngỡ ngàng, mắt trợn to.
Ngay trước mặt cả đám người, An Lâm bị cơn gió cuốn ra khỏi sân thượng.
Sau đó, gió tan đi, hắn bắt đầu rơi tự do xuống bên dưới…
“Ááá… Cứu tôi với!”
Gió thét gào bên tai, cảm giác rơi xuống không trọng lực cực nhanh thế này làm An Lâm sợ tới mức kêu la thảm thiết.
Chết chắc rồi! Chết chắc rồi! Chết chắc rồi!
An Lâm không ngừng gào thét trong lòng.
Cảm giác sợ hãi khi sắp đối diện với cái chết bao phủ toàn thân hắn, khiến mỗi một bộ phận trên người hắn đều run lên.
Trên sân thượng, gã đàn ông to con ngẩn ra nhìn An Lâm rơi xuống, sau đó, gã quay lại chậm rãi mở miệng nói với những người còn lại: “Này này, thằng quỷ đó không phải bị tao bức nhảy lầu đâu nhé, hung thủ là “gió”, tụi bây phải làm chứng cho tao đó…”
Đám người đứng đằng sau cũng không kịp lấy lại tinh thần, cơn gió này quá kì lạ, nói ra chắc chẳng ai tin, mà nói người khác làm gì, tới cả cái đám nhìn tận mắt như họ còn không dám tin nữa này!
An Lâm nhìn mặt đất ngày càng gần, tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, không ngờ cả đời này của hắn lại kết thúc trong nhu nhược hèn nhát thế này.
Đúng lúc này, một vầng sáng thần bí màu trắng bỗng nhiên xuất hiện, bao bọc lấy toàn bộ thân thể hắn.
Cảm giác không trọng lực khủng bố lại xuất hiện, hắn thấy mình như ngồi tàu lượn siêu tốc, rơi xuống tận cùng, sau đó lộn ngược một vòng, bay lại lên trời.
“Á á á…”
An Lâm lại hét ầm lên, người hắn bay về phía không trung, lộn trở lại sân thượng.
Cảm giác mất trọng lượng đáng sợ, tôi cả cảm giác lần lượt đối mặt với tử vong, làm đầu óc hắn choáng váng, ngay giây tiếp theo, hắn xấu hổ ói ra tại chỗ.
“Này, tiểu tử, có đỡ hơn xíu nào chưa?” Vào lúc này, một giọng nói mờ ảo truyền vào tai An Lâm.
Hắn ngẩng đầu lên, thấy một ông lão mặt đầy hiền lành đang nhìn mình.
Đằng sau ông lão, cả đám người vừa nãy đuổi theo bắt hắn đã toàn bộ ngã xuống đất ngất xỉu.
Ông lão đó râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, người bao bọc trong một lớp tiên khí màu vàng, trong cực kì thánh khiết thần thánh.
Thấy cảnh này, người An Lâm run lên, vô số tình tiết trào dâng trong đầu hắn.
Tiểu thuyết, manhua, phim điện ảnh, phim truyền hình…
Đủ các tình tiết bắt đầu xuất hiện, mọi câu chuyện mộng ảo trong đó, không phải đều bắt đầu bằng cảnh tượng này à!
Bùm!
An Lâm dập đầu thật mạnh xuống đất, mặt đầy nước mắt tha thiết cầu xin: “Tiên nhân, cám ơn ngài đã cứu tôi!”
Ông lão bị An Lâm gọi là tiên nhân, vươn tay khẽ vuốt ve chòm râu trắng của mình, mỉm cười hỏi hắn: “Ừm, vừa rồi trong lúc làm phép có sơ suất một chút, đã làm anh bạn nhỏ hoảng sợ rồi, nhưng mà sao đám người này lại đuổi theo anh bạn?”
An Lâm nghe vậy, bao nhiêu uất ức trào hết cả lên, hắn bèn kể sạch sành sanh:
“Chuyện là thế này, mẹ tôi mất sớm, cha tôi nhiễm phải cái tật bài bạc.”
“Sau khi thua mất căn nhà, ổng tôi mượn thêm mấy trăm vạn nữa, cuối cùng ổng trốn nợ nần bỏ trốn mất biệt!”
“Tôi cực khổ lắm mới thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa số một số hai toàn quốc, đang lúc thấy tôi đường phía trước rực rỡ vô ngàn thì chủ nợ tìm tới tôi, nói tôi phải trả nợ thay cha mình…”
“Mấy trăm vạn lận đó! Tôi biết đào đâu ra mà trả đây?”
“Bạn gái tôi nghe nói tôi thiếu một số tiền lớn, đã bỏ chạy với thằng nhà giàu nào đó.”
“Tôi bị ép phải bỏ học, đi làm cu li trả nợ cho chủ nợ.”
“Nhưng công việc cu li đó đâu phải để cho người làm, tôi thật sự chịu không nỗi nữa mới bỏ trốn, chủ nợ biết tôi bỏ trốn bèn phái cả đám người đuổi theo bắt tôi về, mới có chuyện như thế này.”
An Lâm khóc lóc ỉ ôi kể rõ mọi chuyện, thấy cuộc đời mình chỉ toàn một màu đen.
Cả đời phải sống để trả nợ, vậy có khác gì cá mặn đâu chứ.
Ông lão tiên nhân nghe An Lâm kể xong, mắt hiện lên vẻ đồng tình, ông từ tốn mở miệng nói: “Nhóc con, số mạng của cậu cũng khổ cực quá… Thế này đi, hai ta gặp nhau tức là có duyên, tôi thấy tư chất của cậu cũng thuộc hàng tốt, chi bằng tôi tặng cho cậu một “hệ thống”, để cậu tự mình thay đổi cuộc đời mình vậy.”
An Lâm nghe vậy cả người run lên, hắn vốn tưởng có thể kết tiên duyên với tiên nhân đã là may mắn vô cùng, chẳng ngờ tiên nhân lại ra tay hào phóng vậy, vừa gặp mặt đã đưa tặng cả hệ thống luôn!
“Tiên nhân lão gia gia, ông đối xử với tôi tốt quá! tôi không biết phải báo đáp ông thế nào cho phải nữa!” Hai mắt An Lâm đẫm lệ nhìn ông lão trước mặt mình, vô cùng cảm động.
Tiên nhân mỉm cười đầy từ ái, ông lật tay lên trời, ngay sau đó một quang cầu màu trắng thuần xuất hiện trong tay ông.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *