Tác giả: Cổ Chân Nhân
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Giới thiệu
Người hiểu hắn sẽ kính nể, tôn sùng, yêu quý hắn. Người hận hắn nghiến răng nghiến lợi, sử dụng vô số thủ đoạn, lại chỉ có thể khiến hắn ngày càng mạnh thêm.
Hắn đi trên con đường của mình, cô độc bao quanh, đôi mắt lạnh lùng có thể hiểu rõ tất cả dối trá.
Đối với sự phủ quyết phê phán, hắn cười nhạo xem thường. Đối với khoác lác a dua, hắn cười nhạt không nói.
Hắn chịu được tịch mịch, thậm chí hưởng thụ tịch mịch.
Hắn không thành công, tức là hủy diệt.
Hắn là một dũng sĩ, hắn nện bước cô độc trong bóng đêm, vượt mọi chông gai, bất kể thứ gì cũng không thể ngăn trở hắn. Thần cản giết Thần, Phật cản giết Phật!
Số chương 2933
HPaudiotruyen xin cám ơn!!!
“Phương Nguyên, ngoan ngoãn giao Xuân Thu Thiền ra đây, ta cho ngươi chết thống khoái!”
“Phương lão ma, ngươi đừng hòng phản kháng, hôm nay các đại phái chính đạo chúng ta liên hợp lại chính là muốn đạp nát sào huyệt của ngươi. Ở đây đã bày sẵn thiên la địa võng, lần này ngươi nhất định phải đầu lìa khỏi cổ!”
“Phương Nguyên, ngươi là tên ma đầu chết tiệt, ngươi vì luyện thành Xuân Thu Thiền đã giết ngàn vạn tính mệnh. Ngươi đã phạm phải tội nghiệt tày trời, không thể tha thứ!”
“Ma đầu, ba trăm năm trước ngươi sỉ nhục ta, cướp đi trong sạch của ta, giết cả họ nhà ta. Từ lúc đó, ta hận không thể ăn thịt ngươi, uống máu ngươi! Hôm nay, ta muốn cho ngươi sống không bằng chết!!”
…
Phương Nguyên mặc một bộ trường bào rách nát màu xanh lục, tóc tai bù xù, cả người đẫm máu, đang ngắm nhìn xung quanh.
Gió núi thổi tấm áo đẫm máu phất phơ, như chiến kỳ phần phật tung bay.
Dòng máu đỏ tươi từ trong mấy trăm vết thương trên người tuôn ra ngoài. Chỉ mới đứng một lúc, dưới chân Phương Nguyên đã tích tụ một vũng máu lớn.
Kẻ địch bao vây, hắn đã không còn đường sống.
Đại cục đã định, hôm nay hắn chắc chắn phải chết.
Phương Nguyên thấy rõ thế cục, nhưng mà cho dù cái chết đã đến gần, vẻ mặt hắn vẫn không thay đổi, gương mặt bình thản.
Đôi mắt hắn sâu thẳm, vẫn giống như trước kia, giống như một cái giếng cổ sâu không thấy đáy.
Quần hùng chính đạo vây công hắn, không phải là đường đường trưởng môn một phái thì cũng là thiếu niên hào kiệt vang danh khắp nơi. Những người bao vây Phương Nguyên lúc này, người thì đang gầm thét, người thì đang cười lạnh, người thì nheo mắt cảnh giác, người thì che vết thương, sợ hãi mà nhìn.
Bọn họ không hề động thủ, cũng vì e ngại Phương Nguyên sắp chết phản công.
Cứ căng thẳng giằng co như vậy đã qua ba canh giờ. Trời chiều ngả về tây, ánh chiều tà đốt sườn núi, trong chốc lát sườn núi đã rực chói như lửa.
Phương Nguyên vẫn yên lặng như tượng, bỗng từ từ xoay người.
Quần hùng lập tức xôn xao một trận, đồng loạt lùi về sau một khoảng dài.
Lúc này, núi đá màu xám trắng dưới chân Phương Nguyên đã sớm bị máu tươi nhuộm đỏ thắm. Gương mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều được ánh nắng chiều chiếu rọi, bỗng nhiên trở nên tươi sáng.
Nhìn khung cảnh mặt trời khuất núi xanh ở nơi này, Phương Nguyên cười khẽ một tiếng: “Mặt trời lặn sau núi, gió xuân thổi ánh trăng. Quả thật là sáng sớm tóc đen chiều đã trắng, đúng sai thành bại hóa khói mây.”*
() Những câu thơ trong bài “Lâm Giang Tiên” của Dương Thận. Khi nói lời này, trước mắt hắn chợt hiện ra những việc của kiếp trước trên địa cầu. Hắn vốn là học sinh Hoa Hạ () trên địa cầu, tình cờ có cơ hội chuyển kiếp đến thế giới này. Nổi trôi nghiêng ngả ba trăm năm, tung hoành thế gian hơn hai trăm năm. Quãng thời gian hơn năm trăm năm dài dằng dặc, nhưng cũng chỉ trôi qua trong một cái chớp mắt.
(*Tên cũ của Trung Quốc)
Rất nhiều kí ức chôn sâu trong đáy lòng vẫn còn vẹn nguyên như thuở đầu, lúc này hiện về trước mắt sinh động như thật.
“Cuối cùng vẫn thất bại sao.” Phương Nguyên cảm thán, có hơi bùi ngùi nhưng lại không hối hận.
Kết quả như vậy, hắn sớm đã đoán được, cũng đã chuẩn bị tâm lý khi lựa chọn như vậy.
Cái gọi là ma đạo, chính là không tu thiện quả, giết người phóng hoả, trời đất không dung, người đời đều là kẻ địch, thoả sức tung hoành.
“Nếu như Xuân Thu Thiền vừa mới luyện thành có hiệu quả, vậy thì kiếp sau vẫn muốn làm tà ma!” Nghĩ như vậy, Phương Nguyên không kiềm được cất tiếng cười to.
“Lão ma, ngươi cười cái gì?”
“Mọi người cẩn thận, ma đầu này chết đến nơi còn muốn phản công!”
“Mau giao Xuân Thu Thiền ra đây!!”
Quần hùng dồn ép vọt đến. Đúng lúc này, tiếng ầm ầm chấn động đất trời vang lên, Phương Nguyên ngang nhiên tự cho nổ chính mình.
…
Mưa xuân rả rích, lặng yên tưới mát núi Thanh Mao.
Đêm đã khuya, gió mát nhẹ thổi mưa phùn lất phất.
Núi Thanh Mao cũng không hoàn toàn tối om, từ sườn núi đến chân núi có rất nhiều đốm sáng lấp lánh tựa như một dải băng làm bằng ánh sáng.
Nơi phát ra ánh sáng là những căn nhà sàn, mặc dù không thể gọi là vạn nhà lên đèn, nhưng cũng có quy mô đến hàng ngàn.
Đây chính là sơn trại Cổ Nguyệt trên núi Thanh Mao, nơi khiến cho dãy núi vắng vẻ này tăng thêm một phần hơi thở con người.
Ở khu trung tâm của sơn trại Cổ Nguyệt là một toà lầu các to lớn đẹp đẽ, vì lúc này nơi đó đang tổ chức lễ cúng tế mà đèn đuốc sáng choang, ánh sáng rực rỡ.
“Liệt tổ liệt tông phù hộ, hi vọng trong đại điển Khai Khiếu lần này có thể có nhiều thiếu niên tư chất ưu tú hơn, tăng thêm dòng máu mới và hi vọng cho gia tộc!”
Tộc trưởng Cổ Nguyệt có dáng vẻ trung niên, hai bên tóc mai điểm sương, mặc một bộ trang phục cúng tế trang trọng thuần một màu trắng. Ông ta quỳ gối trên sàn nhà màu nâu, thẳng lưng, hai tay chắp thành hình chữ thập ở trước người, nhắm mắt thành tâm khấn vái.
Trước mặt ông ta là một bàn thờ thật cao sơn màu đen, bàn thờ có ba tầng, thờ phụng bài vị tổ tiên. Hai bên bài vị đặt lư hương đồng đỏ, nhang khói lượn lờ.









