Tác Giả: Zhttty
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Shakespeare từng nói: “To be or not to be, that’s a question” – Tồn tại hay không tồn tại ? Nếu như gặp câu hỏi: “Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự … sống… không?” Bạn sẽ làm như thế nào? Chọn Yes, và bạn sẽ thực sự hiểu ý nghĩa cuộc sống là như thế nào.
Trịnh Xá, nhân vật chính của bộ truyện, đã lạc vào 1 thế giới mới, có tên gọi là không gian chủ thần bởi lí do này. Chủ thần, cứ 10 ngày lại đưa Trịnh Xá và mọi người vào 1 bộ phim kinh dị, và họ phải hi sinh rất nhiều, đôi khi là sinh mạng của cả những đồng bọn để tiếp tục sống, vượt qua bộ phim đó. Trong thế gian này, không tồn tại cái ác, không tồn tại cái thiện, chỉ có sự tồn tại mà thôi. Trưởng thành dần qua từng cuộc chiến, Trịnh Xá đã mạnh mẽ hơn. Câu nói: “Chúng ta có thể để đôi tay vấy bẩn chứ không thể để tâm hồn vấy bẩn” của hắn thật khiến chúng ta rung dộng.
Cùng đồng đội với hắn là đủ các loại người: 1 nhà văn, 1 quân nhân, 1 lính đánh thuê, 1 sát thủ, và Sở Hiên, 1 người tạo ra từ một nghiên cứu của khoa học. Mỗi cuộc đời là 1 bi kịch, mà phải theo dõi thật kỹ càng, ta mới nhận thấy sự bế tắc đến tột cùng của họ. Nhưng chủ thần đã giúp họ mạnh mẽ hơn, để cuối cùng có thể tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống này.
Trong thế giới đó, họ sẽ làm gì? Buông xuôi, hay vượt lên số phận, giải mã chủ thần, để tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống, để thực sự làm chủ mọi thứ, kể cả Trái Đất này… Cứ theo dõi, bạn sẽ chìm đắm vào câu truyện này, để rồi một ngày nào đó, bạn sẽ mơ về một ngày gặp dòng chữ: – Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự … sống… không?
Nhận xét: Truyện Vô hạn khủng bố miêu tả tâm lí khá hay, chiến đấu khốc liệt đến tột đỉnh. Khốc liệt, tàn bạo, nhưng cũng đầy cảm xúc, đầy tính nhân văn. Những tập có đoàn chiến thì cực kỳ hấp dẫn. Đấu trí quyết liệt, tập 11 là một điển hình, đến nỗi mà ta tưởng như rằng mưu kế chỉ có như vậy là cùng, kế, kế trong kế, liên hoàn kế… Nhân vật “gần” chính là Sở Hiên, một người không có cảm xúc, nhưng lại là người mà tôi yêu thích nhất, bởi hắn kiên cường, quả cảm, và thông minh đến mức mà có kẻ địch của hắn đã phải thốt lên: Trí tuệ thật khủng khiếp, loại sinh vật áp đảo này, giống như không có tình cảm, băng lãnh vô cùng, đầy cảm giác áp bức… Giống như là thần… Đấy là một con người, một Trí Giả Siêu Cường: Sở Hiên.
Số chương 308
HPaudiotruyen xin cám ơn!!!
Trịnh Xá nghĩ rằng mình đang thối rữa dần, thối rữa từ khi hai mươi tư tuổi, thối rữa cho đến khi biến thành bùn đất, chỉ lưu lại trên đời một cái tên, không, thậm chí cả một cái tên cũng không lưu lại vì trên đời này sẽ không còn ai nhớ đến hắn, một nhân viên văn phòng nhỏ nhoi, bất luận hắn là người thế nào, hắn cũng chỉ là một hạt bụi giữa đời.
Hắn muốn thay đổi, muốn xác định ý nghĩa của mình… .
Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự….sống… không?
Hôm nay Trịnh Xá vừa đến công ty, mở máy tính thì trên màn hình nhảy ra câu hỏi này. Hắn cho rằng đó chỉ là trò đùa của mấy tay hacker, cho dù nhấn vào yes hay no thì máy tính của hắn cũng sẽ nhiễm virus, chỉ đành khởi động lại máy vậy. Nhưng khi con chuột vừa di đến câu trả lời, linh tính của hắn bỗng nảy lên, tay chợt dừng lại.
Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự… sống…không?
Trịnh Xá thật sự mê mang, một sự quyến rũ vô pháp diễn tả khiến ngón trỏ của hắn nhắp chuột vào chữ yes và… lập tức mất hết tri giác.
Lãnh lẽo, lắc lư…
Trịnh Xá bật dậy thật mạnh, kinh hoàng nhìn bốn xung quanh, khung cảnh của văn phòng và hoàn cảnh xung quanh nhòe lẫn vào nhau, nhưng chỉ vài giây, sự lẫn lộn tan biến.
Không tệ, chú em là người có tố chất tốt nhất lần này.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.Trịnh Xá quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một người thanh niên tóc đen đang cười nhạt nhìn hắn, người thanh niên trạc hai nhăm hai sáu, hình dạng hết sức phổ thông, có điều trên gương mặt có vài vết sẹo trông rất khủng khiếp. Người thanh niên tóc đen cầm trên tay một điếu thuốc lá, rít một hơi rồi chuyển ánh mắt ra sau lưng Trịnh Xá, lúc này hắn mới nhận ra sau mình còn có năm người đang mê man, ba nam, hai nữ, ngoài ra trong không gian này còn có mười mấy người ngoại quốc. Bọn họ đang ở trong một toa xe chạy rất nhanh, cảm giác lạnh lẽo, lắc lư là do toa xe chuyển động tạo ra.
Đây là nơi nào? Các người là ai? Tại sao tôi lại ở đây?
Vì có người ngoại quốc nên Trịnh Xá dùng tiếng Anh để hỏi, đám người nước ngoài chỉ quay đầu lại nhìn rồi quay đi, riêng người thanh niên tóc đen hít thật sâu rồi nói:
Nghĩ lại cho tử tế đi, Nó chắc đã in tất cả vào não mấy người rồi đấy.
Nhớ lại xem nào, Trịnh Xá chỉ nhớ mình nhìn thấy hàng chữ: Muốn hiểu ý nghĩa của cuộc sống ư? Muốn thật sự…sống… không? Hắn nhấn vào yes và mất tri giác… Khoan đã.. sinh tồn và sinh mệnh… Đây là một trò chơi, ai chế tạo ra nó thì không thể biết, có lẽ là các vị thần, cũng có thể là ác ma, hoặc giả người ngoài hành tinh hay người tương lai đều có khả năng và hắn là thành viên tham gia trò chơi này, chính xác hơn là hiện tại hắn trở thành thành viên tham gia. Khi một người trong cuộc sống hiện đại cảm thấy lạc lõng, mơ hồ, anh ta hoặc cô ta sẽ được chuyển đến thế giới các bộ phim kinh dị nếu chọn yes.
Đây là Resident Evil 1, lính mới, chúc mừng các người gặp may mắn, lần đầu tiên tham gia lại là dạng phim tương đối dễ dàng. Có chết cũng rất thanh thản.
Người thanh niên dập tắt điếu thuốc, gằn giọng cười.
Ý anh là chúng ta chỉ có ý thức tiến vào máy tính, giống như trong tiểu thuyết huyền huyễn, sau khi chơi xong có thể trở về phải không?









