Truyện Audio Lời Nguyền Lỗ Ban

Truyện Audio Lời Nguyền Lỗ Ban

Tác Giả: Viên Thái Cực

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Nhân vật lịch sử Lỗ Ban không chỉ là ông tổ của nghề mộc, mà còn là ông tổ của ám khí và cạm bẫy.
Được mệnh danh là “cuốn tiểu thuyết thần kỳ nhất năm 2011” ngay khi Tập 1 vừa được xuất bản tại Trung Quốc. Khai thác một đề tài hoàn toàn mới mẻ và kỳ bí: Giải mã trận pháp, cạm bẩy ám khí.

Đầu thời Dân Quốc, quân phiệt cát cứ, cường quốc phương Tây dòm ngó, tai hoạ triền miên, dân chúng lầm than cơ cực Rất nhiều dân lành vì mưu sinh bức bách mà đành liều mạng, theo tà môn để trộm cướp kiếm ăn Lại có nhiều người, do tổ tiên có các ngón bàng môn tả đạo, các thuật kỳ lạ bí truyền, hoặc các thủ đoạn cướp bóc tính vi, nay đều nhặt nhạnh lại để dùng, khiến cho cả một thế giới đẹp đẽ bình yên, bỗng chốc trở nên âm hiểm dị thường, nguy cơ rình rập khắp nơi.

HPaudiotruyen xin cám ơn!!!

Đầu thời Dân Quốc, quân phiệt cát cứ, cường quốc
phương Tây dòm ngó, tai họa triền miên, dân chúng lầm than cơ cực. Rất nhiều
dân lành vì mưu sinh bức bách mà đành liều mạng, theo tà môn để trộm cướp kiếm
ăn. Lại có nhiều người, do tổ tiên có các ngón bàng môn tà đạo, các thuật kì lạ
bí truyền, hoặc các thủ đoạn cướp bóc tính vi, nay đều nhặt nhạnh lại để dùng,
khiến cho cả một thế giới đẹp đẽ bình yên, bỗng chốc trở nên âm hiểm dị thường,
nguy cơ rình rập khắp nơi.

Năm đó, đang lúc cuối thu đầu đông, tiết trời lạnh
giá, tại vùng núi Dương Sơn Vô Tích vốn nổi tiếng với giống thủy mật đào*, có
một ngôi nhà nằm đơn độc bên một sườn núi.

* Thủy mật đào hay mật đào, là
một loại đào có xuất xứ từ Trung Quốc, quả giống trái đào lông thông thường
nhưng tròn hơn, thịt quả mọng, nhiều nước rất thơm ngọt.

Nói ra nghe có vẻ kì lạ, nếu theo phong thủy học, xây
nhà tựa vào núi đều là cách cục tốt lành, dù là núi ờ phía trước hay phía sau,
bên trái hay bên phải, chỉ kị nhất xây nhà bên cạnh núi có tướng khô cùng.
Tướng khô cùng là tướng thế nào? Tức là trên núi không có cây cối xanh tươi,
chỉ có đất đá lổn nhổn, hình thù lởm chởm kì quái, lại thêm vách núi dựng đứng
sạt lở. Mà ngôi nhà này lại tựa lưng vào vách đá dốc đứng ở mé bắc ngọn núi. Ở
vùng Giang Nam, rất hiếm thấy những ngôi nhà tựa lưng vào núi, quay mặt hướng
bắc, vì vị trí đó không những khuất bóng mặt trời, lại phải thường xuyên hứng
gió Tây Bắc và gió từ vách núi dội lại. Đã thế núi này cũng không có vẻ gì tươi
nhuận, trên núi cây bụi mọc tạp nham, rặt là lá khô cỏ úa. Đặc biệt ở vách núi
phía bắc không có lấy một vạt xanh, chỉ một màu vàng quạch trải dài, sắc đá
cũng không hề đổi màu đậm nhạt. Bù lại, ở hai mé đông tây lại có hai vạt rừng
xanh um tùm, phía đông là rừng trúc, phía tây là rừng thông.

Thông thường, nhà cửa tại nơi này đa phần là ngói xanh
tường trắng, hoặc ngói xanh tường đỏ, còn ngôi nhà này lại ngói vàng tường vàng
trông vô cùng khác lạ, gần như hòa lẫn với màu vách núi. Do núi đổ bóng trùm,
lại thêm hai rừng cây bao bọc xung quanh và mây chục gốc đào che chắn phía
trước, ngôi nhà gần như bị che khuất hoàn toàn. Nếu không tới gần, rất khó phát
hiện ra sự tồn tại của nó.

Về tối, sẽ thấy ánh đèn leo lét hắt ra suốt đêm từ các
ô cửa sổ. Nhưng những người trồng đào nơi đây phát hiện ra rằng, trong đêm tối,
nếu đi về phía ánh đèn, có đi cách nào cũng không thể lại gần ngôi nhà, mà sẽ
chỉ loanh quanh trong rừng đào hoặc ruộng vườn gần đó. Bởi vậy, họ gọi ngôi nhà
này là “nhà quỷ chướng.”

Đêm nay, sắc trời càng thêm đen quánh, sương rơi âm
thầm, tuy không có gió, song vẫn lạnh buốt dị thường. Đã quá canh hai, ông Lỗ
Thịnh Nghĩa, chủ nhân của ngôi nhà, vẫn ngồi trong thư phòng của viện thứ hai,
chăm chú xem một bức thư họa chưa bồi đã ố vàng dưới u ánh đèn dầu hỏa.

Lổ Thịnh Nghĩa đã xấp xỉ lục tuần, song cơ thể vẫn
tráng kiện, sắc mặt hồng hào, đôi mắt sáng rực, cánh tay lực lưỡng, cơ bắp cuồn
cuộn, trông không có vẻ gì giống một người chơi thư họa.

Tiếng khoen cửa đột ngột vang lên, Lỗ Thịnh Nghĩa lập
tức lật ngược bức tranh lại, ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là quản gia Lỗ Ân đang
bưng đến một chiếc ấm tử sa cổ có vẽ hoa văn mây núi.

– Nghỉ thôi lão gia. Thứ này không thể hiểu trong ngày
một ngày hai được đâu! Nếu không, đã bị lấy mất lâu rồi, làm sao còn đến lượt
nhà chúng ta?

– Đúng vậy, thế nhưng ta vẫn không thể dẹp sang một
bên được! – Lỗ Thịnh Nghĩa ngẩng đầu nhìn bức hoành phi viết bốn chữ “Tàng bảo
bố thụy”* treo trong thư phòng, khẽ thở dài rồi nói tiếp – Thiên cơ khôn tỏ, di
mệnh khó trái, bước đường tiếp theo là họa hay phúc thật khó đoán định. Hay là
ngày mai ngươi và ông Lục cùng tới xem thử, không chừng có thể tìm ra manh mối
nào chảng?

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *