Linh Sát

Truyện Audio Linh Sát

Tác giả: Quỷ Chi Khúc

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Trong thiên địa, Thần Ma Tịch Diệt.
Sau khi chết đều phải nghe theo tiếng gọi của ta, bởi vì ta chính là vong linh pháp sư.
**
Nàng là thiên tài toàn hệ ma pháp mọi thứ đều tinh thông nhưng lại chỉ tha thiết với vong linh ma pháp, vì sao?
Nàng là thiên kim mắc nạn, cùng huynh trưởng ẩn cư nơi sơn dã nhưng vẫn không thoát khỏi sự đuổi giết của sát thủ, vì sao?
Trùng sinh nàng biến thành nàng!
Nàng, sao có thể là phế nhân? Sao có thể là kẻ yếu?
Thiên tài rơi xuống, nàng lại một lần quật khởi, lại thay đổi đến bất ngờ như thế nào.
Một thân quần áo giả nam trang, một nét cười thoáng hiện, trong trẻo nhưng lạnh lùng, một vong linh pháp sư, soạn nên một khúc ca thần thoại.
Giữa lửa địa ngục, nàng nhẹ nhàng bay múa, dáng người như hoa sen.
Trên đỉnh tuyết nhai, nàng ngạo nghễ đứng vững, đôi mắt mỉm cười, khuynh đảo chúng sinh.
Bước trên con đường mạo hiểm, chuyện lạ không ngừng, bí cảnh tái hiện.
Xem nàng làm thế nào một tay vén mây, một tay che trời, rung chuyển Thánh Vân đại lục!

Trong bình thủy tinh, vong hồn càng không ngừng bốc lên, rít gào, nó ra sức muốn giãy ra khỏi chiếc bình nhưng không thể nào phá tan Giam Cầm Thuật được thi triển trên bình. Cổ Vân Lạc nhìn vong hồn không ngừng vặn vẹo này, trên gương mặt xuất hiện nụ cười như có như không.
Cổ Vân Lạc là một cái vong linh ma pháp sư bị thế nhân khinh thường, lại là thiên tài ma pháp sư nổi danh lừng lẫy ở Thánh Vân đại lục, kì thật nàng không chỉ biết có vong linh ma pháp mà các loại ma pháp khác nàng đều có hiểu biết.
Nhiều năm qua, nàng né tránh mọi người, ẩn cư ở một nơi sơn dã trong Thánh Vân đại lục, thế nhân gọi nơi này là Huyết Sắc Chi Lâm* (Chi lâm: rừng rậm), bởi nơi này không chỉ có ma thú hung mãnh mà còn có những loài thực vật quỷ dị lấy sinh vật khác làm thức ăn. Nàng ở chỗ sâu trong Huyết Sắc Chi Lâm, ẩn nấp trong một cái hang sâu dựng nên một phòng thí nghiệm, nghiên cứu các loại ma pháp bất kể ngày đêm.
Một ngày, sáng sớm, Cổ Vân Lạc ở giữa rừng cây nhàn nhã tản bộ, ánh nắng ôn hòa xuyên qua rừng rậm hắt lên người khiến cho khuôn mặt nguyên bản tái nhợt của nàng có thêm vài phần huyết sắc.
Bỗng nhiên trong không khí truyền đến mùi máu tươi nồng đậm, đó là máu của ma thú cấp thấp, còn có một cỗ hơi thở tử vong không tầm thường.
Xuyên qua rừng rậm quen thuộc khoảng một khắc sau, Cổ Vân Lạc nhìn thấy cái người từ bên ngoài đến kia toàn thân u lục, đó là một vong hồn, lại không phải vong hồn bình thường, rõ ràng nó đã lây dính không ít huyết tinh, giết hại không ít sinh mệnh, nó đã muốn biến thành một cái hung linh cực kỳ tà ác. Lục sắc niêm trù* ở bên nó làm cho người ta tăng thêm sợ hãi, ở nơi nó đi qua, thực vật đều héo rũ. Một trận gió thổi qua, mùi huyết tinh và tanh tưởi xông vào mũi.
(Niêm trù: Ta cũng không rõ nó là cái gì nhưng ta đoán đại khái trên người vong linh hay có khí màu xanh bay lên, niêm trù chắc là để chỉ cái khói đó, cũng không chắc nữa, ai biết nó là cái gì thì bảo ta nhé!)
Cổ Vân Lạc giấu mình ở chỗ tối, quan sát hành động của vong linh, chuyện thú vị như vậy, nàng làm sao có thể bỏ qua.Vào lúc này, hung linh đá cái ma thú cấp thấp đã bị vặn gãy xương cốt ra, khóe miệng của nó còn lộ ra thịt nát đỏ tươi màu máu. Một đôi mắt lục sắc lạnh sâu kín nhìn về nơi nàng đang ẩn mình.
Cổ Vân Lạc âm thầm lắp bắp kinh hãi, hung linh này thế mà lại có thể nhận ra chỗ ẩn nấp của nàng, xem ra nó lúc còn sống có tu vi không tồi, làm sao có thể lưu lac đến hoàn cảnh này, tâm niệm vừa chuyển, nàng quyết đem nó thu lại làm của mình.
“Hắc hắc … Buổi sáng tốt lành, có muốn cùng nhau tản bộ không?”
Cùng với ánh mắt tối tăm kia, thân hình đơn bạc của Cổ Vân Lạc hiện ra. Đối với sự nhiệt tình tiếp đón của nàng, hung linh kia vẫn không bị mua chuộc. Hai mắt nó bắn ra một cỗ u quang lục sắc*, ngay sau đó, nó giống như một con dã thú sống trong rừng đang trong giấc ngủ ngọt ngào thì bị đánh thức. Trong phút chốc, thế công rào rạt hướng nàng đánh tới.(U quang lục sắc: ánh sáng u ám màu lục.)
“Chậc chậc, ngươi thật là không thân thiện, làm sao lại có thể đối xử với người lương thiện giống ta như vậy.”
Cổ Vân Lạc một bên cợt nhả nói, một bên dùng di động ma pháp thoải mái tránh né, thân hình linh hoạt giống như tinh linh chơi đùa trong rừng rậm.
“Rống … Rống …”
Vài lần công kích không có kết quả hung linh càng dữ tợn phát ra công kích, phẫn nộ phát ra một tiếng rít gào, hiển nhiên là đã hết kiên nhẫn.
Cổ Vân Lạc nhíu mày, tuy rằng rất muốn đùa giỡn lại đùa giỡn hung linh này, đây chính là vật chết khó gặp, từ bên ngoài vào trong Huyết Sắc Chi Lâm nha! Nhưng mà tiếng kêu của nó thật lớn, có thể đưa người khác tới đây, vẫn là tốc chiến tốc thắng đi!
Nàng tùy ý bẻ một nhánh cây làm pháp trượng tạm thời, hào quang mỏng manh màu xám theo cây trượng phát ra, hung linh hiển nhiên không đem quang mang nhỏ nhoi này để vào mắt. Nàng khẽ nhếc khóe miệng, di động đến chỗ phía sau hung linh ba thước. Hung linh cảm giác tương đối sâu sắc, làm ra một cái xoay người về sau cực kỳ quỷ dị, nhảy lên giữa không trung, từ trên xuống hướng nàng đánh tới.
Chính vào lúc này, ánh sáng màu xám từ cây trượng bắn ra, ánh sáng vốn dĩ mỏng manh nhưng khi đánh trúng hung linh lại mạnh dần lên, một vòng lại một vòng quấn quanh người hung linh. Không thể nhúc nhích, hung linh từ trên trời rớt xuống, càng không ngừng hướng tới Cổ Vân Lạc rít gào phẫn nộ, sóng âm cường đại làm cho đầu óc nàng quay cuồng hỗn độn.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *