Tác giả: Hồ Vĩ Đích Bút
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Thể loại: Huyền Ảo, Linh Dị
Quỷ dị thiên đạo, dị thường Tiên Phật, là thực? Là giả? Sa vào mê võng Lý Hỏa Vượng không cách nào phân biệt.
Truyện miêu tả nhân vật chính khá đáng thương vì bị mê võng giữa thế giới thật lẫn thế giới ảo.
Nhân vật chính và nhân vật phụ được xây dựng tốt người đọc có thể cảm nhận được sự dứt khoát và quyết đoán trong từng hành động của nhân vật, có đôi khi thì giải quyết vấn đề rất thông minh, nhưng đôi khi lại hành sự quá lỗ mãng khiến đọc giả ức chế vô cùng.
Nội dung truyện kể về Lý Hỏa Vượng hắn tự cho bản thân là bị một chứng bệnh ảo giác. Một hôm khi hắn từ bệnh viện trở về nhà, thì hắn phát hiện ra có lẽ đây không phải là ảo giác mà là hắn có thể xuyên qua giữ hai thế giới.
Tại thế giới hắn cho là ảo giác Lý Hỏa Vượng bị Nam bị bắt trở thành tài liệu của luyện đan, nhờ sự thông minh và một chút may mắn Lý Hỏa Vượng đã thành công thoát chết. . . . Bắt đầu hành trình khám khá tìm hiểu thế giới này
Về sau hắn che đậy thân phận gia nhập một tổ chức có tiếng tăm ở thế giới này. Vừa phải trảm yêu trừ ma tăng sức mạnh bản thân, vừa phải thận trọng đối đầu với những kẻ thù ẩn nấp trong bóng đêm.
Tác giả đã xây dựng nên những tình tiết truyện khá hack não và lôi cuốn, kịch tính. Thật trong giả, giả trong thật, giữa thế giới thật lẫn thế giới ảo. Hãy cùng tác giả theo dõi cách nhân vật chính sống sót, khám phá những bí ẩn, âm ưu đang bị che giấu ấy.
Có thể để hắn không cách nào phân biệt không chỉ chỉ là những thứ này. Còn có chính hắn, hắn bệnh, bệnh rất nặng.
Số chương 1530
Lý Hỏa Vượng giơ chày giã thuốc trong tay lên, từng chút giã nát mấy cục đá xanh còn dính chút bùn đất trong cối nghiền thuốc thành phấn, dáng vẻ chán không buồn nói
Tuy nhiệt độ trong hang đá vôi vô cùng giá rét và ẩm ướt, trên người thiếu niên cũng chỉ mặc đúng một lớp áo bằng vải bố thô ráp, nhưng trên mặt hắn lại hiện rõ vẻ thờ ơ, như thể chẳng thèm để chuyện này vào trong mắt.
Trong động không chỉ có một mình hắn mà còn có vài đứa nhỏ khác trông có vẻ bằng tuổi, cả trai lẫn gái, cũng búi tóc, cũng mặc áo may từ gây gai, vải thô.
Điểm khác biệt duy nhất giữa chúng và Lý Hỏa Vượng chính là trên người đều có những khuyết tật rất rõ ràng, trong số đó có đứa bị bạch tạng, cũng có đứa bị bại liệt.
Đủ các loại thân thể dị dạng từ bẩm sinh đến thứ phát đều có thể tìm thấy ở đây, hang đá vôi không lớn phảng phất như biến thành viện bảo tàng dị tật.
Công việc của họ giống với Lý Hỏa Vượng, đều là giã nát thứ gì đó, chỉ là thứ cần giã nát sẽ khác nhau, có kim thạch cũng có cây thuốc, nhưng hiển nhiên không phải ai cũng chú tâm làm việc.
“A!”
Một tiếng thét chói tai của phụ nữ vang lên thu hút tầm mắt của tất cả mọi người.
Ở một góc trong hang đá vôi, một thiếu niên mập mạp sứt môi để lộ nụ cười đáng khinh, định kéo một thiếu nữ bị bạch tạng vào lòng mình.
“Ta chỉ sờ chút thôi, đảm bảo chỉ một chút thôi, ha ha ha…”
Lý Hỏa Vượng ngó lơ tiếng người huyên náo, nhắm mắt tiếp tục chuyên tâm làm việc của mình.
Nhưng tiếng con gái khóc lóc bên tai ngày càng thảm thiết, điều này khiến Lý Hỏa Vượng rất bực bội. Hắn mắng thầm một tiếng, sau đó một tay xách ấm thuốc bằng đá đứng lên.
Rầm, cục đá và xương người va đập vào nhau, phát ra âm thanh trầm thấp, nặng nề.
Tên mập sứt môi bị đánh cho vỡ đầu chảy máu bật ngửa ra đất, ngồi đó sững sờ hồi lâu, hiển nhiên là bị đập ngu người. Hai giây sau, vẻ mặt của hắn trở nên méo mó, biểu cảm thống khổ vội vàng láy tay che vết thương trên đầu lại, miệng hả rộng gào thét.
Sau khi thiếu nữ thoát khỏi số mệnh bị làm nhục thì vội vàng lấy quần áo che cơ thể mình lại, sợ sệt tránh sau lưng Lý Hỏa Vượng.
“Ta nói cho ngươi biết, ngươi chết chắc rồi! Biết sư phụ của ta là ai không? Nếu để ông ấy biết, chắc chắn ông ấy sẽ đánh chết ngươi!”
Tên mập sứt môi tức giận buông lời uy hϊếp.









