Tiên Đình Phong Đạo Truyện

Truyện Audio Tiên Đình Phong Đạo Truyện

Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ

Thực Hiện: HPaudiotruyen

Thể loại: Huyền Ảo, Tiên Hiệp, Xuyên Không
Thiếu niên Tô Đình hiểu biết cổ ngữ, nhận lời bạn nên tới mộ cổ Tây Chu nghiên cứu văn tự.
Bị một chiếc hồ lô đá máu đỏ rơi trúng trán nên xuyên qua thế giới tiên hiệp thần thoại.
Thanh niên này nắm giữ Lục Áp truyền thừa, luyện thành Trảm Tiên Phi Đao, luyện thành thân thể lôi hỏa.
Trên chấn mây xanh, dưới nhiếp u minh.
Thần tiên trên đời, không ai dám phạm.
“Ta có một đao, chư thiên vạn giới, thần tiên yêu ma, không có không sợ giả!”
Số chương 1136.

Trời đầy mây, không mưa, sắc trời tối tăm.
Trong nhà ngói, ánh đèn u ám.
Thiếu niên ốm yếu nằm ở trên giường, tầm mắt nhẹ nhàng đảo qua trong phòng một vòng, nhìn tới cây đèn dầu kia.
“Nhà chỉ có bốn bức tường, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.”
Tô Đình thở dài, trong lòng hiểu rõ nếu không phải sắc trời tối tăm, nếu như không phải hắn bị bệnh nặng phải nằm trên giường, thì cái đèn dầu cần tốn tiền dầu kia sẽ không được thắp sáng.
Hắn nhắm hai mắt lại, vầng trán hơi nhíu, suy tư lại tất cả mọi chuyện.
Ngày đó bởi vì hiểu biết Hán ngữ cổ, nên hắn nhận lời mời của người bạn làm khảo cổ, đi tới thâm sơn, thăm dò mộ cổ Tây Chu.
Đi trong mộ đạo, hắn ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy một chiếc hồ lô đá được sơn đỏ loang lổ.
Sau đó hồ lô đá kia rơi xuống, tiếp theo hai mắt hắn tối sầm lại, trên đầu đau nhói.
Đến khi hắn tỉnh lại thì đã đến nơi này.
Đây là một niên đại tương tự như Trung Quốc cổ, cũng là triều đại nhà Chu!
Văn hóa, lễ nghi, phong tục, ngôn ngữ, văn tự, thậm chí thần linh cung phụng trong miếu thờ, tuy khác nhau rất rớn nhưng cũng có rất nhiều điểm tương tự.
Nếu không phải hắn hiểu rõ lịch sử, chắc chắn Trung Quốc không có một thời đại như vậy, hắn sẽ cho là mình đi vào cổ mộ Tây Chu nên đã xuyên tới Chu triều ở Trung Quốc cổ.
Dù là như vậy, trong lòng hắn cũng chứa đầy nghi hoặc.
Có lẽ, đây mới là Chu triều chân chính trong lịch sử?
Mà truyền lưu đến hậu thế, trải qua mấy ngàn năm, trong ấn tượng của hậu thế, ghi chép trong các loại điển tịch có bao nhiêu chuyện chính xác?
“Đột nhiên xuyên qua cũng được, không có xuất thân phú quý như hoàng đế vương gia cũng tốt, nhưng tốt xấu gì cũng nên cho ta một bộ thân thể khỏe mạnh chứ, ta chỉ cần dựa vào tay chân để kiếm cơm mà.”
Tô Đình thở dài một hơi, nghĩ đến tình cảnh hiện nay của mình, chỉ thấy vô cùng bất đắc dĩ: “Hiện tại là một ma bệnh, cả ngày nằm trên giường ngủ, thì có thể làm chuyện gì?”
Bây giờ thiếu niên bị hắn phụ thể sống lại này cũng là tên là Tô Đình.
Tô gia vốn miễn cưỡng vẫn được tính là giàu có và đông đúc, kinh doanh một cửa hàng, sau đó bị người thiết kế hãm hại nên kinh doanh thất bại, bị thiệt lớn.
Mà Tô phụ vì muốn lấy lại công đạo phải bôn ba khắp nơi, cuối cùng mệt nhọc quá độ, nhiễm bệnh mà chết.
Tô mẫu sầu bi đau lòng, từ từ gầy yếu, chỉ sau hai tháng cũng bệnh nặng mà từ thế.
Bây giờ chỉ còn dư lại Tô Đình cùng biểu tỷ sống nương tựa lẫn nhau.
Bởi vì Tô Đình ốm yếu từ nhỏ, từ khi trong nhà xảy ra biến cố, hắn lại càng suy yếu, cái gọi là sống nương tựa lẫn nhau, kì thực là biểu tỷ chăm sóc ma bệnh là hắn mà thôi.
“Có lẽ cũng rất nhiều năm rồi?”
Biểu tỷ hắn họ Phương, vốn là một người thân thích họ hàng xa của hắn, bởi trong nhà nàng gặp biến cố, chỉ còn một mình nàng, nên nàng lặn lội đường xa, tới đây nương nhờ họ hàng.
Phụ mẫu Tô gia thiện tâm, thương tiếc một tiểu cô nương, lại có một mối liên hệ là thân thích này nên thu nhận giúp đỡ nàng.
Sau lần đó, mới quá ba, bốn năm, Tô gia đã suy tàn.
Mà sau khi phụ mẫu Tô gia từ trần, Tô Đình ốm yếu từ nhỏ vì thương tâm quá độ nên càng thêm suy yếu, chỉ có thể nhờ biểu tỷ chăm sóc cuộc sống sinh hoạt thường ngày, tỉ mỉ đếm. . . Đến nay cũng vừa vặn ba, bốn năm rồi.
Nghĩ tới đây, Tô Đình có hơi thở dài.
” Tô Đình nguyên thân kia cũng là người có lương tâm.”
Tô Đình nguyên thân tự biết đã làm liên lụy biểu tỷ nên quyết định muốn nói rõ ràng cùng biểu tỷ. Suy nghĩ lúc đó của hắn chính là cảm thấy Tô gia nuôi nàng ba, bốn năm, nàng cũng nuôi chính mình ba, bốn năm, hai bên không nợ nần gì nhau, không nên lại liên lụy thêm.
Nhưng không ngờ trời không chiều lòng người, người có họa phúc sớm tối, không đợi hắn nói ra suy nghĩ trong lòng, sau một đêm hắn bệnh nặng đã vội vã từ thế.
Đợi đến khi tỉnh lại, thân thể vẫn như cũ.
Mà hồn phách đã là một người đến từ một thế giới khác.
Ký ức dung hợp, dường như hồn phách cũng hòa hợp với cơ thể.
Thân thể vẫn như cũ không thay đổi, ký ức vẫn tồn tại, nhưng ý thức chủ thứ đã thay đổi.
Tô Đình vẫn là Tô Đình.
Nhưng chung quy vẫn có chỗ bất đồng.

Author: admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *