Tác Giả: Tân Phong
Thực Hiện: HPaudiotruyen
Nếu bạn đang tìm một bộ truyện tu luyện có main bá đạo, hài hước, không hậu cung thì đừng bỏ qua bộ Vô Địch Thật Tịch Mịch này. Truyện mới của tác giả Tân Phong, tiếp sau Tối Cường Hệ Thống và Nhân Sinh Hung Hãn, bao hài, bao bá, bao bựa :v.
Truyện ngay từ cái tên thôi là đã biết main bá cỡ nào rồi. Main tên Lâm Phàm (Lão Tân Phong này thấy bộ nào cũng lấy tên này), xuyên qua nhập vào thân xác của 1 đệ tử Viêm Hoa Tông, cũng cùng tên, cùng ngoại hình. Phúc lợi xuyên qua chính là có cái hệ thống với lần rút thưởng đầu tiên quá bá: Bất Tử Chi Thân: “Vạn giới hủy diệt, ngươi bất diệt”, mỗi lần chết chỉ cần 10s là phục sinh hồi đầy máu, kèm theo hiệu ứng miễn nhiễm đau đớn, miễn dịch công kích tinh thần. Thế là con đường bật hack thành cường giả của main bắt đầu.
Vì đã buff bất tử ngay từ đầu nên đọc truyện này sẽ không có cảm giác hồi hộp lo lắng cho an nguy nhân vật chính nữa, nên truyện tập trung chủ yếu là bật hack train map kết hợp hài, bựa, trang bức, chỉ thế thôi :v.
Cái hay của truyện này chính là truyện mặc dù có hệ thống nhưng main vẫn phải cày cuốc tu luyện, vẫn phải tầm bảo hay trộm cướp, lừa gạt, sờ thi… để tăng thực lực. Chính vì vậy dàn nhân vật phụ vẫn có đất diễn. Chứ không phải dạng tu vi tăng vù vù, gặp ai cũng giết xong cái chuyển map, đọc xong chẳng nhớ tên nhân vật phụ nào như mấy truyện hệ thống khác.
Một điểm nữa chính là nhờ có cái buff bất tử 10s phục sinh nên main có thể làm được những chuyện ngược đời không ai ngờ tới, rất mới lạ và thú vị. Chẳng hạn như thấy buồn chán liền đem đâm mình 1 kiếm, thế là 10s sau phục sinh tinh thần sáng khoái trở lại :v.
Có thể khẳng định, không có bộ truyện nào mà main nó tự hành xác, tự ngược, chết đi sống lại nhiều như bộ này. Để thành cường giả main không chỉ phải đổ máu, còn phải bỏ mạng rất nhiều.
Số chương 1247
Hạp cốc trên hoang mạc.
Bầu trời xám ngoét, mùi máu ngập tràn khắp nơi, từng tiếng chém giết vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của nơi hoang vắng này.
Mình đang nằm con mẹ nó mơ à. – Có một thiếu niên nằm giữa vũng máu trên mặt đất, thừa dịp không ai để ý đến, hắn bèn lấy máu của xác chết bên cạnh bôi lên mặt mình rồi nằm ngay đơ ra giả chết.
Cái đám người ở đây chẳng xem mạng người ra gì cả. – Thiếu niên mi thanh mục tú, tóc dài cột ở sau đầu, hắn hơi hí mắt ra, chăm chú theo dõi mọi thứ xung quanh.
Ở phía xa, kiếm quang lóe, vô số người bị chém thành hai khúc.
Thậm chí còn có mãnh thú với lớp vảy đen khịt, mỗi bước đạp xuống đều khiến mặt đất rung chuyển, đây đúng là địa ngục trần gian mà.
Mẹ ơi, con muốn về nhà. – Thiếu niên này tên là Lâm Phàm, hắn cũng không biết tại sao mà bản thân lại đến cái thế giới nguy hiểm này.
Phải biết là ngày trước thôi, hắn còn đang ở nhà chơi game, chơi được một lúc thì ngủ gật mất tiêu, đến khi hắn mở mắt ra nhìn xung quanh thì lập tức phát hiện bản thân đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Ngay sau đó chính là một đoạn kí ức không thuộc về hắn ùa vào trong đầu.
Chủ nhân của thân thể này cũng tên là Lâm Phàm, ngoại hình lại còn giống hắn y đúc, ngay cả vết bớt trên người cũng giống nhau, điều này khiến cho hắn ngu người thật luôn, tình huống này là sao đây?
Đồng thời nơi hắn đang ở tên là ‘Viêm Hoa tông’, giống như một tông môn trong tiểu thuyết vậy.
‘Viêm Hoa tông’ đã thành lập được một trăm ba mươi năm, do Viêm Hoa Đại Đế vĩ đại dẫn dắt vô số người dân bất khuất, đánh bại chế độ tàn bạo trước đó, lập nên chế độ đúng với mong muốn của mọi người.
Nhưng cũng bởi vì thực lực trung bình quá thấp, nên luôn bị những tông môn khác ngấp nghé, những tông môn khác thèm thuồng trước tài phú của mảnh đất này, cho nên bao năm nay luôn bị kẻ thù quấy phá từ bên ngoài.
Đáng lẽ chuyện này không liên quan gì tới Lâm Phàm nhiều, nhưng khi biết được thân phận và tình cảnh của mình hiện tại, hắn lập tức há hốc mồm.
Thân phận của hắn bây giờ chỉ là một đệ tử bình thường, đã thế ba ngày sau còn phải đi theo đội ngũ nghênh chiến với những kẻ xâm lăng.
Lúc biết được tin này, hắn đã tìm đủ mọi cách để chạy trốn, nhưng nơi này thật sự canh gác quá nghiêm, muốn chạy cũng không được. Mãi cho đến khi lên tới chiến trường, chứng kiến sự khủng bố và tàn bạo của chiến tranh, hắn bèn trực tiếp nằm bẹp trên đất giả làm xác chết, mong rằng có thể sống sót.
Mẹ ơi, ai đó làm ơn đánh thức ta dậy khỏi giấc mộng này đi! – Lâm Phàm run lẩy bẩy, trong lòng gào thét liên hồi.
Nếu như cho ông đây xuyên không thì cũng phải đưa ông vào nơi nào tốt tốt một chút chứ, tình huống này là cái gì chứ hả? Giỡn con mẹ nó mặt với ông à.
Bịch!









